cậu chủ hồ đồ
Cậu gật đầu rồi chạy lên lầu thay đồ với đôi mắt sáng rực, toàn bộ hành động của cậu đều lọt vào mắt anh hết. Anh thấy vậy chỉ biết thở dài. Ôi, chỉ có ăn cục đá của anh mới dễ thương như vậy được thôi.
Cậu Chủ Hồ Đồ Táᴄ giả Tinh Dã Anh Bộ ѕáᴄh Thể loại HE Tình trạng Hoàn Thành Định dạng eBook mobi pdf epub aᴢᴡ3 Lượt хem 623 Từ khóa eBook mobi pdf epub aᴢᴡ3 full Tinh Dã Anh Ngôn Tình Hiện Đại HE Hài Hướᴄ Sủng Văn Họᴄ Phương Đông Nguồn diendanlequуdon, ᴄom Ba quу định người hầu thế kỷ mới là gì
Cậu chủ hồ đồ – Tinh Dã Anh | Chủ đề: Tình yêu ———— – Bây giờ tôi phát hiện ra, tình cảm mà không còn phải nhung nhớ, thì không còn gọi là tình cảm nữa rồi. – Hơi khó hiểu. – Nhớ nhung là dùng đầu để nghĩ, còn ở bên nhau là dùng mắt để nhìn.
Cậu Chủ Hồ Đồ - Tinh Dã AnhXem thêm tại: Tôi Yêu Audio Skip to main content Due to a planned power outage on Friday, 1/14, between 8am-1pm PST, some services may be impacted.
Đọc chương Chương 17: Cậu chủ, em khó coi đến thế cơ à? truyện Cậu chủ hồ đồNgày con trai chủ tịch tập đoàn khách sạn Hoàng tước và vợ nhận lời mời phỏng vấn.Sáng sớm, cậu chủ lười biến
Kein Mann Will Mich Näher Kennenlernen. Ba quy định người hầu thế kỷ mới là gì?Thứ nhất, phục tùng mọi mệnh lệnh của cậu mấy mệnh lệnh mờ ám thì sao?Thứ hai, chiều theo mọi sở thích của cậu tức là cả chọn người yêu như thế nào cậu ấy cũng phải nhúng tay vào sao?Thứ ba, tuyệt đối không được yêu cậu xem ra quy định cuối cùng dễ nhất ấy nhỉ..“Tôi phải thừa kế gia sản. Cho nên kết hôn đi, không được nói chuyện này ra”.Điểm chỉ vào bản giao kèo kết hôn một năm, thế này một cô hầu như cô cũng được coi là chim sẻ hóa phượng hoàng đấy nhỉ?Ấy ấy cậu chủ cậu chủ, chơi trò kết hôn với cậu một năm thì cũng không sao, nhưng mà trong thời gian đó cô thích người khác thì làm thế nào? Ví dụ như phó tổng ở công ty tuy đối xử với cô rất nghiêm khắc, lại còn dữ như chằn, nhưng có vẻ rất được đấy!Làm thế nào á?Li hôn chứ sao!Bộ nói li hôn là li hôn được sao?Không đơn giản vậy đâu, cô hầu!!!Tác giả Tinh Dã AnhNgười không được ngọt ngào như tên, thường xuyên đi đêm dẫn đến hậu quả trực tiếp là được gấu trúc nhận nhầm là đồng loại, người trong giang hồ thường gọi là “Yêu nghiệt”, pháp hiệu “Anh yêu nghiệt”, từ đó mới ngộ ra sứ mạng của mình là hạ giới làm nhiễu loạn nhân gian, mê hoặc các bạn thích đọc ngôn lần lật gia phả phát hiện tổ tiên từng có một vị cử nhân làm quan tam phẩm, thế là thừa kế truyền thống tốt đẹp của cha ông nên cũng đua đòi kiếm tấm bằng thạc sĩ tưởng méo mó, ngòi bút lệch lạc. Đến giờ phong cách viết của “Anh yêu nghiệt” vẫn méo mó như vậy đồng thời chết không hối cải! Thề quyết khai phá ra một con đường tiểu thuyết ngôn tình đặc chất yêu nghiệt!
Diêu Tiền Thụ ở ngoài cửa nghe tiếng con chuột bị vỡ nát, rụt cổ lại, hôm ấy cô nằm trên giường trằn trọc mất ngủ cả đêm. Cô càng không ngừng tự cảnh cáo mình không nên nghĩ nhiều, mệnh lệnh của cậu chủ là kết hôn với cậu ấy chỉ là vì khách sạn, vì quyền kinh doanh, thời gian cấp bách, cậu ấy không tìm được người có thể giúp cho nên mới ra hạ sách này. Từ lúc về nước tới giờ, cậu chủ chưa từng nói tình cảnh và chuyện khó xử của mình với ai, cô hoàn toàn không biết cậu chủ muốn gì, càng không tính tới chuyện có thể giúp được cậu ấy chuyện gì. Hiếm khi cô có ích, cứ theo lẽ thường, cô phải nhảy vào vạc dầu vì cậu chủ chứ không phải là mặt nhăn mày nhó như đứa con gái e thẹn, thảo nào ngay cả anh Thư cũng bảo cô phục vụ chẳng khác gì dân không chuyên. Cậu chủ đã nói rồi, kết hôn và yêu cậu ấy là hai chuyện khác nhau, không trái với quy định hầu nữ. Cô không phải đã quyết chí, muốn làm cho cậu chủ nghĩ cô cũng là một người hầu xuất sắc sao? Vậy cô còn chần chừ gì chứ?Miễn là không thích cậu chủ, kết hôn với cậu ấy thì có can hệ gì? Cô sẽ khống chế được tình cảm của mình! Cậu chủ chỉ cần một cái tên phụ nữ xuất hiện trong giấy đăng kí kết hôn, mà cô có thể giúp được cậu chủ! Chuyện chỉ đơn giản như thế thôi! Đã hạ quyết tâm, kết hôn thì kết hôn đi! Chỉ cần sau này cậu chủ phát cho cô bằng khen người hầu xuất sắc, cô đã thỏa mãn lắm rồi! Chẳng hiểu lấy dũng khí ở đâu ra, hôm sau, Diêu Tiền Thụ siết chặt nắm tay, tính lấy yêu sách giấy khen ra để đồng ý yêu cầu kết hôn của cậu chủ. Nhưng tới tận trưa cũng chẳng thấy cậu chủ ra khỏi phòng, thấy mặt trời sắp khuất bóng, dũng khí hào hùng cô tích cóp đủ cũng từ từ tiêu hết. Khi dũng khí bé nhỏ của cô bị chia năm xẻ bảy, cửa phòng cậu chủ cuối cùng cũng mở ra. Cô đứng ở chân cầu thang ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy cậu chủ đang nhìn mình, đôi mắt đen như có ý trách hỏi. Cậu chủ mặc áo sơ mi cổ Đức màu đỏ đi kèm với gilê màu trắng, quần tây màu trắng thẳng thớm, quần áo phụ kiện đầy đủ chỉn chu sang trọng, tỏa ra thứ khí chất ưu việt, nhìn một cái là biết ngay sắp phải ra ngoài gặp người nào đó quan trọng, nói chuyện gì đó quan trọng. Cậu ấy tìm được người khác có thể giải quyết vấn đề của mình rồi sao? Người đó hoàn toàn đồng ý, can đảm kết hôn với cậu chủ rồi sao? Cậu chủ… không… không cần cô giúp nữa sao? Cô im lặng cúi đầu, lời tới miệng định nói cũng nuốt ngược vào trong. Chỉ thấy cậu chủ đi từng bước xuống lầu, lướt qua người cô, không nói câu nào, thậm chí không để mắt tới cô. Cô thở ra một hơi, không biết là nhẹ nhõm hay thất vọng nhiều hơn. Mím mím môi, cô định tiếp tục làm việc. Khuỷu tay đột nhiên bị người ở phía sau nắm chặt, kéo mạnh một cái, cả người cô va vào ngực cậu chủ. “Cậu… cậu chủ?!”. Không phải là không để ý tới cô, phải ra ngoài sao? Sao tự nhiên lại… Cậu không quay đầu lại nhìn cô, túm khuỷu tay cô kéo thẳng ra khỏi cửa. “Cậu chủ? Cậu muốn đưa em đi đâu?”. Cậu vẫn im lặng không nói lời nào, quay lưng về phía cô, kéo cô thẳng tới ô tô, nhét cô vào, giúp cô cài dây an toàn, quay người ngồi lên ghế lái, nhấn ga một cái, chiếc xe lao ra khỏi cổng. Xe lao nhanh về hướng ngoại thành. Diêu Tiền Thụ nhìn phong cảnh xung quanh, nuốt nước miếng vẻ bất an, quay đầu nhìn cậu chủ nghiêm túc chăm chú lái xe, vẻ mặt thành khẩn khóc mếu “Cậu chủ cậu chủ, em biết mình đã chọc giận cậu, cậu đừng kéo em tới chỗ núi rừng hoang vu thủ tiêu nha!”. “Cậu chủ hào hoa phong nhã, tương lai tươi đẹp, ngàn vạn lần không nên vì phạt em mà càng lúc càng trượt dài trên con đường phạm pháp đó!”. “…”. “Cậu chủ cậu chủ, em biết lỗi rồi! Em không cố ý cãi lời cậu chủ đâu, dù cậu không cần em, muốn bán em đi, cũng bán cho người nào ở gần một chút được chứ? Ừm… hay cậu tính bán em về nông thôn làm vợ người ta?”. Cậu siết chặt tay lái, khẽ nheo mắt liếc nhìn cô, đôi môi nhếch lên đột nhiên mở ra, “Tôi đồng ý với cô, một năm.”. “Hả?”. “Kết hôn giả. Kì hạn là một năm, sau một năm chúng ta ly hôn. Như vậy được rồi chứ?”. “…”. “Cô còn gì không hài lòng không?”. “… Không… không ạ.”. Cô vội vàng quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, bầu không khí trong không gian nhỏ hẹp đột nhiên trở nên có chút ngượng ngập. Cô muốn nói gì đó để phá tan khoảnh khắc nặng nề này, nhưng miệng cứ mở ra rồi ngậm lại, không có cách nào líu ra líu ríu như ban nãy được. “Cô còn yêu cầu gì thì nói đi. Tôi ghét cô cứ ấp a ấp úng.”. “… Vậy nhỡ may có người thích thì sao đây ạ? Cậu chủ?”. Nhỡ may nửa chừng cậu chủ yêu ai đó, cô phải làm sao? Tiếng phanh “két” chói lói đập vào tai Diêu Tiền Thụ, người cô lao về trước theo quán tính, suýt nữa bay ra ngoài. Cậu chủ nhìn chằm chằm vào tay lái, lạnh lùng nói, “Giờ cô đang mặc cả với tôi đấy à?”. “Không phải, cậu chủ, em…”. Không chờ cô nói xong, cậu lạnh lùng ngắt lời, “Hừ, vậy thì ly hôn sớm là được rồi.”. “…”. “Nhưng”, cậu u ám quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, không nhìn cô, rầu rĩ nói, “Cô không được phép có ai trước tôi! Có đi ngoại tình cũng phải là tôi trước! Muốn ly hôn cũng phải là tôi nói trước! Cô nghe rõ chưa?”. “…”. Ai mà kiểm soát được chuyện tình yêu chứ, nhưng mà, “Vâng, cậu nói thế nào thì cứ theo như thế đi.”. Dù sao cô thích không có nghĩa cậu chủ cũng thích, cậu chủ ngứa mắt, cô cũng chẳng có cách nào lấy chồng. Cứ cho là cậu chủ thích, cũng không có nghĩa người đàn ông kia có thể khoan dung việc cô có một cậu chủ và anh ta sớm nắng chiều mưa phải cùng phục vụ cậu chủ với cô. “Xuống xe.”. “Hả? Ở chỗ này sao? Cậu chủ, đây là cổng công viên trò chơi ở ngoại ô, sau khi trời tối sẽ không còn ai nữa. Hay là, cậu định bỏ rơi em như dự định ban đầu sao?”. Cậu nhìn cô coi thường, mở cửa xuống xe trước, cầm di động gọi một cuộc gọi rồi vòng qua bên kia, mở cửa xe, lôi cô ra ngoài. “Cậu chủ, ở đây đáng sợ lắm, cậu chưa từng nghe người ta kể chuyện công viên trò chơi có chuyện quái dị sao? Nửa đêm tàu hỏa sẽ tự chạy, còn búp bê vải ở trong cửa hàng sẽ tự nhảy múa, chúng ta đi nhanh đi, ở đây ghê lắm.”. Cô vừa run rẩy dứt lời, một đoàn tàu lửa nhỏ dành cho khách tham quan trong công viên chậm rãi tiến về phía họ, trên đó đầy ngập hoa tươi… Hoa hồng, bách hợp, hoa rum, hoa phăng, hoa thạch thảo, hoa bìm bìm… hỗn độn, chẳng quan hệ gì tới thông điệp các loài hoa, chỉ đơn giản là gom vào càng nhiều càng tốt. “Bùm bùm bùm.”. Mấy tiếng nổ vang lên trên bầu trời, pháo hoa sang ngời nở bung ngay giữa không trung, bừng lên rực rỡ tới mức cô không khép được miệng vào. “Tách.”. Tiếng mở hộp khe khẽ khiến Diêu Tiền Thụ quay đầu lại nhìn cậu chủ, chỉ thấy một cái nhẫn kim cương sáng tới loá cả mắt đang nằm trong tay cậu, chiếu sáng khuôn mặt không mấy tự nhiên của cậu. Mấy thứ này, cô thấy rất quen… là đạo cụ cầu hôn cô nói với cậu chủ “Ngỏ lời cầu hôn với phụ nữ, đầu tiên phải có nhẫn.”. “Mấy cara?”. “Càng lớn càng tốt nhỉ? Càng lớn thì xác suất thành công càng cao nhé.”. “…”. “Tiếp đó là hoa tươi!”. “Mấy bông?”. “Chỉ cần là hoa không cắm trên bãi phân trâu thì càng nhiều càng tốt! Càng nhiều thì tỷ lệ bị từ chối càng nhỏ nha!”. “…”. “Sau đó là pháo hoa!”. “… Mấy đợt?”. “Một đợt, một đợt là đủ rồi! Một đợt là có thể khiến tất cả phụ nữ cam tâm tình nguyện dụi vào lòng cậu chủ rồi!”. Cậu chủ gỡ nhẫn ra, ném cái hộp cầu kì nhưng vô dụng ra phía sau, “Những thứ cô muốn đều có rồi. Lấy tôi đi.”. Những thứ cô muốn đều có rồi, cảnh cầu hôn trọn vẹn nhất trong ảo tưởng của cô, hoa tươi, pháo hoa, nhẫn kim cương, hóa ra mấy hôm trước cậu chủ liên tục gọi điện thoại yêu cầu mấy đạo cụ cầu hôn ấy không phải vì Nhược Nhược, mà là dành cho cô. Nhưng chìm đắm trong màn cầu hôn hoàn hảo này nguy hiểm cỡ nào đây? Kết hôn và yêu là hai chuyện khác nhau! Cô phải nhớ thật kỹ, cậu chủ làm như thế chỉ là muốn kết hôn, muốn tiếp quản khách sạn, không quan tâm tới cái khác. Cô biết, cô rõ ràng, cô hiểu, nhưng… “Còn chưa đủ.”. Cô khống chế được đầu óc, nhưng không khống chế nổi cái miệng. Cái sự được đằng chân lân đằng đầu của cô khiến đôi mắt đen của cậu chủ nheo lại. “Còn điều cuối cùng… cậu chủ còn chưa làm.”. Chân mày cậu chủ khẽ cau lại rồi đột nhiên giãn ra, ánh mắt cậu chủ cũng trở nên dịu dàng. Cậu bước hai bước tới gần, im lặng ôm lấy đầu cô, cúi người tới gần môi cô, nhưng còn không phẩy mấy milimet thì ngừng lại, không tiến tới nữa. “Còn thiếu cái gì? Tôi không biết.”. “…”. Cô ngẩng đầu, gương mặt đỏ bừng. “Cô không nói, tôi không biết cô muốn gì.”. “… Thì… pờ rô mít kít.”. Pờ rô mít kít khi pháo hoa phóng lên chỗ cao nhất, không phải cô đã nói cho cậu nghe đây là điều then chốt nhất rồi sao? Nhận được đáp án mong muốn, khóe miệng cậu chủ mơ hồ động đậy, ngay sau đó, lưng cô bị siết chặt, trước mắt tối sầm, trên môi nóng ran, trên mũi đều là hơi thở đàn ông của cậu chủ. Thật may, cậu chủ cần cô. Thật may, cô còn có ích cho cậu chủ. Thật may thật may, đối với cậu chủ mà nói, cô là người còn tiện dụng hơn cô Nhược Nhược. Cô có thể hầu cậu chủ hôn, kết hôn với cậu ấy, giúp cậu chủ thừa kế gia nghiệp. Nụ hôn sâu mềm mại khiêu khích không chịu ngừng nghỉ này của cậu chủ thật ra là đang khen thưởng cho người hầu rất hợp tiêu chuẩn, rất xuất sắc rất… có ích phải không? Cứ như thế, cậu chủ và nữ hầu nhỏ quyết định chính thức kết hôn. Nhưng cuộc hôn nhân bí mật này phải giấu giếm thế nào cũng thật sự khiến người ta phải lo nghĩ. Tránh né tổng quản bảo mẫu lúc nào cũng kè kè giám sát, hai người chuồn êm tới chỗ công chứng làm đăng kí, lấy giấy đăng kí kết hôn về, trên mục ghi chú chưa kết hôn đã hoàn toàn thay đổi. Cô xem giấy đăng kí kết hôn của mình, nhưng chẳng có chút cảm giác mình đã biến thành phụ nữ có chồng. Hóa ra kết hôn cùng lắm chỉ là cầm về một tờ giấy mỏng mà thôi, chẳng có gì ghê gớm cả. Nhưng thực ra lúc điền vào bảng, phải đổi từ mục chưa kết hôn đã điền hai mươi năm nay thành mục đã kết hôn, có chút không quen. Còn nữa, chỗ ghi tên chồng điền tên là Ái Tân Giác La Cẩm Ngọc, cảm giác rất kỳ lạ nha. Phụt… ha ha ha ha, tên của cậu chủ ở mục tên chồng của cô, ha ha ha! “Giấy đăng kí kết hôn buồn cười thế à?”. Cậu chủ vừa lái xe vừa liếc mắt lườm cô. “Thì thực sự là rất buồn cười mà. Cậu xem cậu xem, chỗ này còn viết là tự nguyện kết hôn, đặc biệt gửi tới giấy chứng nhận này, vậy có phải nói là, không tự nguyện kết hôn phải gửi loại giấy chứng nhận khác không nhỉ? Còn có người bị ép buộc đi kết hôn sao?”. Cô tiếp tục loay hoay chơi đùa thứ đồ chơi mới, đúng lúc này cậu chủ đột nhiên mở miệng “Muốn đi chụp ảnh không?”. “Hả? Chụp ảnh gì?”. Chụp ảnh hồ sơ? Dán lên giấy chứng nhận à? “… Ảnh cưới.”. “Ảnh cưới?”. Thứ phụ nữ ước ao nhất? Cậu chủ đã bắt đầu hiểu phụ nữ! Còn biết được nhược điểm của phụ nữ! Tại sao cái nào cũng đều đâm trúng chỗ yếu của cô chứ. Trong cửa hiệu chụp ảnh cưới, thợ chụp đang điều chỉnh ống kính một cách chuyên nghiệp, ông ngẩng đầu nhìn đôi vợ chồng trẻ trước mặt. Người chồng mặc áo đuôi tôm đẹp đẽ ôm khít vóc người cao gầy, đưa tay kéo mớ ren phiền phức bên cổ áo, gương mặt cậu ta rất đẹp, ánh mắt thản nhiên, vẻ mặt lạnh lùng, chiếc cằm nhọn nghếch lên, rõ là ghét ống kính, ghét chụp ảnh, thợ chụp vô cùng khó hiểu, không thích chụp sao cậu còn chạy tới đây vung tiền làm gì? Còn đang tính đem ảnh của cậu ta đặt ở ngoài cửa hiệu làm ảnh mẫu thu hút khách hàng chứ! Cười một cái phối hợp với ông một chút đi mà. Nói tới chuyện cười, thợ chụp ảnh thật sự thấy khó hiểu, liếc mắt nhìn cô gái ngồi cạnh mỹ nam. Váy cưới được xếp xòe rộng, ngồi cạnh chồng mình mà giống như đang ăn trộm, lấm la lấm lét, lẩy bà lẩy bẩy, sợ hãi rụt rè. Cậu chàng lạnh lùng mình không dám chọc vào, cứ phải nói cái cô yếu đuối kia trước đã, “Cô ơi tôi nói này, cô có thể cười thoải mái thêm chút được không?”. “Không phải cháu đang cười sao ạ?”. “Ý của tôi là, cô cứng quá, cô nghĩ coi gần đây có chuyện nào khiến cô vui từ tận đáy lòng không?”. “Chuyện gần đây nhất khiến cháu vui từ tận đáy lòng à? Không… không có.”. “Mới cưới đó! Cô xem, cô kết hôn với người chồng đẹp trai thế này, không vui sao?”. “…”. “Cô xem chồng cô đẹp trai, tư thế oai hung rạng rỡ như thế, cô thế này mà tự dưng lại có thể tóm được anh ta, đúng là không biết đã tích được phúc đức gì nữa, cô không vui à?”. “…”. “Cô nghĩ nữa đi, chồng cô sau này sẽ yêu cô thế nào, thương cô thế nào… này này này… sao mặt cô như sắp khóc thế? Được rồi, tôi xin cô đấy, rốt cuộc cô muốn làm sao mới chịu cười tươi tắn tự nhiên một chút.”. “Thế nào cũng được à?”. “Chỉ cần tôi có thể làm được, nhất định tôi sẽ giúp cô!”. “Được. Có thể phiền ông bảo cậu chủ nhà cháu đi ra hai phút được chứ?”. “…”. “Cậu ấy cứ tỏa khí lạnh sau cháu, nhiệt độ âm mười mấy độ thì hoa xuân của cháu khó mà nở được, cũng khó cười vui vẻ lắm.”. “Anh ơi, không thì chụp cho anh trước, chụp cho vợ anh sau, rồi dùng photoshop ghép hai người lại với nhau được không?”. “…”. Cặp mắt lạnh lùng đảo qua, đây là đề nghị tệ nhất mà đời này cậu nghe thấy. Cuối cùng ảnh cưới chụp ra vô cùng thê thảm, một trời một vực với ý tưởng tuyệt hảo của thợ chụp ảnh… Tấm thứ nhất cô vợ vốn nên ngồi trên ghế, trang nhã giơ tay phải lên, anh chồng cúi người hôn lên mu bàn tay. Nhưng trên ảnh chụp là cậu chủ cúi người xuống thấp, ánh mắt bắn ra tia nhìn sát nhân, cô hầu nhỏ sợ tới mức trượt ngay từ ghế tới cạnh chân cậu chủ, ôm lấy đùi cậu ta. Tấm thứ hai anh chồng vắt chân ngồi trên ghế, cô vợ dựa vào một bên đùi chồng nhìn vào ống kính cười hạnh phúc. Nhưng trên ảnh chụp là cô hầu bé nhỏ không để ý tới sự trang nhã thần thánh của áo cưới, ngồi xổm như con chó trung thành cạnh ghế cậu chủ, cậu chủ còn hơi vui vẻ vỗ lên đầu cô. Bức thứ ba, vòng đeo cổ cho chó xuất hiện, tấm thứ tư, cậu chủ cầm dây dắt chó dắt cô hầu nhà mình, tấm thứ năm, cậu chủ lúng túng cúi người chạm môi lên má cô hầu, tấm thứ sáu, cô hầu cười sặc cả nước bọt, tấm thứ bảy, cậu chủ tức giận bẹo má cô lắc lấy lắc để, tấm thứ tám, cô hầu khóc lóc xin tha, tấm thứ chín, cậu chủ trở chứng không chụp, tấm thứ mười, cậu chủ xách cổ cô hầu kéo ra khỏi ống kính… Rất tốt… liên tục liền mạch. Đĩa ảnh cưới hoàn toàn không có cảm giác vui sướng để trong phong bì dán kín đưa tới tay đôi vợ chồng mới cưới, thợ chụp ảnh chỉ hy vọng bọn họ nhanh chóng mang nó đi! Cái kiểu này chẳng có hiệu ứng quảng cáo gì cả, thợ chụp ảnh thậm chí còn sợ ảnh này mà lọt ra ngoài sẽ bôi nhọ cửa hiệu. Nhưng mà… Cùng ngày nhận ảnh chụp, cậu chủ bị ông thợ chụp ảnh bí mật gọi qua một bên, Diêu Tiền Thụ vểnh tai lên, chỉ nghe thấy thợ chụp ảnh cười ha ha quyến rũ với cậu chủ, “Anh bạn này, mấy cái khác cậu có thể đem đi, tấm này có thể để lại cho chúng tôi làm ảnh mẫu được chứ?”. “…”. Cậu chủ cầm tấm ảnh, nhìn chăm chú, lát sau hét lên, “Không được!”. “Hả, cậu này. Có làm sao đâu! Cậu không nên quá đáng thế chứ. Tấm ảnh này để cho tôi, coi như chụp miễn phí cho cậu, cậu thấy thế nào?”. “Chẳng thế nào cả!”. “Cậu ơi, cậu coi tấm này thực sự có feel lắm, cậu nên để lại cho chúng tôi…”. “Cút ngay!”. Nhét vào trong túi quần, cậu ép nhân viên hiệu ảnh phải xóa tấm phim gốc của bức ảnh đi, mặt mày hầm hầm lên xe. Cô hầu không hiểu hỏi, “Cậu chủ, cậu không sao chứ?”. “Im đi.”. “Mặt cậu đỏ quá.”. “… Bảo cô im đi mà!”. “Không lẽ… cậu bị bọn họ chụp ảnh khỏa thân rồi à?”. “…”. Trong hiệu ảnh cưới, lão thợ chụp ảnh nào đó nham hiểm cười phớ lớ, “May là mình để lại một tấm, này này này, đem tấm này phóng to lên làm áp phích, chúng ta treo cao lên, cái này đúng là tác phẩm để đời của tôi!”. Nhân viên rửa ảnh nhận bức hình, “Ông chủ, cậu chàng kia giận gì đấy? Cái này không phải khỏa thân à?”. “Há, cậu thì biết cái gì. Cái này còn kích thích hơn cả ảnh khỏa thân, có lẽ cậu ta cả đời này chưa từng thấy mình lộ ra vẻ mặt này. Cho nên thẹn qua hóa giận, không thuyết phục được, hầy! Đàn ông ấy à, lúc nào cũng không thể chịu được việc bản thân lộ ra vẻ mặt hạnh phúc lại say mê ủy mị thế này được đâu.”. “Thế à? Em cũng là đàn ông, sao em không nghĩ đàn ông chúng ta bí ẩn thế nhỉ?”. Nhân viên rửa ảnh nghi hoặc nhìn tấm ảnh trong tay mình- cô gái mặc áo cưới truyền thống của Trung Quốc, khăn cưới trùm kín đôi mắt và gương mặt của cô, ngón tay thon dài của chàng trai dừng ở má cô gái, như muốn nhấc tấm khăn lên, trong đôi mắt dịu dàng sâu thẳm tràn ngập vẻ… hạnh phúc, say mê ủy mị!
Ba quy định người hầu thế kỷ mới là gì? Thứ nhất, phục tùng mọi mệnh lệnh của cậu chủ. Thế mấy mệnh lệnh mờ ám thì sao? Thứ hai, chiều theo mọi sở thích của cậu chủ. Thế tức là cả chọn người yêu như thế nào cậu ấy cũng phải nhúng tay vào sao? Thứ ba, tuyệt đối không được yêu cậu chủ. Ừm, xem ra quy định cuối cùng dễ nhất ấy nhỉ.. “Tôi phải thừa kế gia sản. Cho nên kết hôn đi, không được nói chuyện này ra”. Điểm chỉ vào bản giao kèo kết hôn một năm, thế này một cô hầu như cô cũng được coi là chim sẻ hóa phượng hoàng đấy nhỉ? Ấy ấy cậu chủ cậu chủ, chơi trò kết hôn với cậu một năm thì cũng không sao, nhưng mà trong thời gian đó cô thích người khác thì làm thế nào? Ví dụ như phó tổng ở công ty tuy đối xử với cô rất nghiêm khắc, lại còn dữ như chằn, nhưng có vẻ rất được đấy! Làm thế nào á? Li hôn chứ sao! Bộ nói li hôn là li hôn được sao? Không đơn giản vậy đâu, cô hầu!!! Tác giả Tinh Dã Anh Người không được ngọt ngào như tên, thường xuyên đi đêm dẫn đến hậu quả trực tiếp là được gấu trúc nhận nhầm là đồng loại, người trong giang hồ thường gọi là “Yêu nghiệt”, pháp hiệu “Anh yêu nghiệt”, từ đó mới ngộ ra sứ mạng của mình là hạ giới làm nhiễu loạn nhân gian, mê hoặc các bạn thích đọc ngôn tình. Một lần lật gia phả phát hiện tổ tiên từng có một vị cử nhân làm quan tam phẩm, thế là thừa kế truyền thống tốt đẹp của cha ông nên cũng đua đòi kiếm tấm bằng thạc sĩ chơi. Tư tưởng méo mó, ngòi bút lệch lạc. Đến giờ phong cách viết của “Anh yêu nghiệt” vẫn méo mó như vậy đồng thời chết không hối cải! Thề quyết khai phá ra một con đường tiểu thuyết ngôn tình đặc chất yêu nghiệt! Sách dự kiến phát hành ngày 22/06/2012. Mời các bạn đón sản phẩm trên Tiki đã bao gồm thuế theo luật hiện hành. Bên cạnh đó, tuỳ vào loại sản phẩm, hình thức và địa chỉ giao hàng mà có thể phát sinh thêm chi phí khác như phí vận chuyển, phụ phí hàng cồng kềnh, thuế nhập khẩu đối với đơn hàng giao từ nước ngoài có giá trị trên 1 triệu đồng.....
Hết giờ làm về nhà. Trong lòng Diêu Tiền Thụ rối bời, cô có rất nhiều chuyện đại nghịch bất đạo cần nói với cậu chủ. Thế nên, cô quyết định hôm nay đưa cho cậu chủ tiền tiêu vặt cả tuần, tổng cộng là ba trăm năm mươi tệ! Tiền mà, ai chả thích? Nhất là cậu chủ đã lâu chưa được nhìn thấy nhiều tiền như thế. Có khi cậu ấy đột nhiên sẽ vui mừng sung sướng, thế thì cô có thể thuận lợi thông báo điều kiện của phó tổng Thư mà không lo tới chuyện bị đánh cũng nên. Sắp xếp kịch bản xong xuôi, nhưng cậu chủ không phối hợp. Cậu mở cốp xe sau. Một đôi giày đế bằng và bộ đồ người hầu được nhét vào tay Diêu Tiền Thụ. “Cậu… cậu chủ? Làm gì thế?”. Cậu chủ ngạo mạn hất hất cằm, ra lệnh, “Đi thay đi”. =~= Không phải về nhà mới thay đồ của người hầu vào à? Hôm nay cậu chủ vội gì chứ? Còn cố ý để quần áo của cô ở cốp sau nữa? Muốn nhìn mình mặc trang phục người hầu thế sao? Không phải ngày nào ở nhà cũng nhìn thấy à? “Ngây ra đó làm gì? Không thay à?”. Mặc bộ đồ của người hầu là dấu hiệu cho thấy người này thuộc về mình! Còn ai dám để ý tới cô ấy nữa chứ? “Vâng, cậu chủ”. Cô hầu vâng lời, lạch bạch chạy đi thay quần áo. Cậu chủ dáng người cao ráo, chờ ở cạnh xe. Mãi tới khi thấy cô đi giày da đế bằng, mũ đội đầu viền ren, đeo túi Doraemon, trên người toàn là những thứ thuộc về mình, lúc này cậu chủ mới hừ một tiếng hài lòng. Thế này nhìn thuận mắt hơn. Không mặc bộ đồ này, cô sẽ không ý thức được mình là người phụ nữ của cậu. Ngốc nghếch lại có cả đống sơ hở, khiến cho người ta mơ tưởng! Cậu phải thường xuyên nhắc nhở cô, cô thuộc sở hữu của cậu. “Cậu chủ, cậu nhìn thế này được rồi chứ?”. “Ừ. Lên xe”. “Cậu chủ, chúng ta phải đi đâu?”. Cô nhoài người lên cửa kính lo lắng nhìn cảnh vật bên ngoài cửa sổ xe, chớp mắt đáng thương như con vật bị nhốt trong phải về nhà sao? Nhưng cảnh vật bên đường hơi là lạ. Không lẽ cậu chủ… định ra tay trước, đã bàn giá cả xong, đem cô tới thẳng chỗ bán? Cậu chủ kéo đầu cô ra khỏi cửa kính, ép vào ngực mình, vừa lái xe vừa thỉnh thoảng đưa mắt nhìn cô, “Sân bóng rổ”. “Sân bóng rổ? Cậu chủ, chúng ta tới sân bóng rổ làm gì?”. Ánh mắt như chú cún con trung thành sợ bị vứt bỏ của cô khiến cổ họng cậu chủ khẽ chuyển động, “Luyện tập”. Luyện tập? Bóng rổ? Cậu chủ còn sợ dáng người vai rộng eo nhỏ siêu ngầu của mình chưa đủ xịn à? Trên sân bóng rổ ngoài trời trước lúc hoàng hôn không nhiều người lắm, nhưng bầu không khí không vì thế mà thiếu sức nóng. Diêu Tiền Thụ đi theo sau cậu chủ, nhìn xuống sân từ trên khán đài, sân bóng bị mấy anh chàng mặc đồ thể thao chiếm, chuyền bóng, ném bóng, họ đều đang khởi động. Một người trong đó ngẩng đầu nhìn lên khán đài, “Này! Tên Cẩm Ngọc tới kìa!”. Nói xong, cậu ta vẫy tay với cậu chủ, hét lớn, “Ê nhóc, xuống đây mau! Để tôi coi cậu ra nước ngoài mấy năm có nhũn chân ra không nào!”. Cậu chủ nghe thế, chẳng nói chẳng rằng nhẹ nhàng nhảy ra khỏi khán đài, đi vào trong sân. Trong nháy mắt, toàn bộ các kiểu chào hỏi bạn bè giữa đàn ông với nhau thi nhau biểu diễn trước mắt cô hầu nhỏ. Vỗ vai, đấm ngực, xoa đầu. Cô hầu trên khán đài há hốc miệng ra nhìn, cậu chủ tôn quý ngạo mạn nhà cô có thể chịu đựng được sự đối xử của người khác như thế sao? Cậu chủ nghiêm túc chẳng tùy tiện nói cười nhà cô đang bị người ta vò rối tóc, đấm ngực thùm thụp, vỗ vai điên cuồng à? Đáng sợ quá! Đây là tình nghĩa anh em trong truyền thuyết sao? Cậu chủ dưới sự quản thúc nghiêm ngặt của tổng quản bảo mẫu mà lại có anh em? Nếu để tổng quản bảo mẫu biết cậu chủ bị một đám con trai quây xung quanh chà đạp nhúng chàm, chắc ông ấy tan nát mất? Cô đang bận cảm thán u sầu bỗng phát hiện mấy vị anh em kia đang nhìn chằm chằm vào mình, ngay cả cậu chủ cũng ngoắc tay với cô, ý bảo cô nhanh lăn tới cạnh mình đi. Cô hầu vâng lệnh, le te chạy xuống khán đài, lăn tới bên cạnh cậu chủ. “Cậu chủ, cậu có gì sao bảo ạ?”. Cô cúi thấp người, đợi cậu chủ ra lệnh. Cậu chủ hơi khó chịu kéo cô tới bên cạnh mình, cau mày. “Cẩm Ngọc, ai đấy?”. “Đúng rồi, giới thiệu đi”. “Nhanh giới thiệu cho anh em quen cái nào!”. Anh em ồn ào thúc giục cậu chủ. Cậu chủ nhìn sâu vào cô, hít một hơi, đôi môi mỏng khẽ mở, “Cô ấy là…”. “Tôi là người hầu của cậu chủ, là người hầu riêng của cậu ấy. Chào các anh”. “…”. Sự im lặng tuyệt đối khiến mặt mày mấy chàng trai căng ra, họ cùng đưa mắt nhìn ngón áp út của cậu chủ, sau đó phá ra cười. “Ha ha ha ha ha!”. “Chết cười mất, quý công tử Cẩm Ngọc, lần này cậu mất mặt quá!”. “Chậc chậc, công tử Cẩm Ngọc chỉ cần liếc mắt đã chinh phục được con gái của chúng ta cũng có lúc thất bại”. “Ôi chao, mẹ tôi ơi, cô ấy nói gì, cô ấy là người – hầu – riêng của cậu à, Cẩm Ngọc, cậu đúng là... kém tắm quá”. “Hả? Cậu... cậu chủ? Sao thế ạ? Em nói gì sai à?”. Sao các cậu ấy cười cậu thế? Cô đảo mắt nhìn cậu chủ thắc mắc, nhưng phát hiện... Sắc mặt cậu chủ thật đáng sợ, xanh đỏ trắng cứ lần lượt xẹt qua, sau đó... hu hu, đang trừng mắt nhìn cô, đang tàn bạo nhìn cô, đang bắn tia nhìn vô cùng giận dữ về phía cô... “Ha ha... em gái ơi, cái mặt cá của cậu chủ nhà em chúng tôi chịu đựng từ hồi cấp ba tới giờ, đi nước ngoài mấy năm cũng không thay đổi, em không nấu gì tẩm bổ cho cậu ta à?”. “Thần kinh thô thì bổ cái gì, huống hồ còn có cô hầu còn ngốc hơn cậu ta chứ... ha ha ha ha! Người hầu đó!”. =皿= Ơ! Người hầu thì có gì mà cười hả? Anh em của cậu chủ đang sỉ nhục nghề nghiệp hơn người của cô sao? “Em gái này, em biết chúng tôi là gì của cậu ta không?”. “Không biết”. >皿“Chúng tôi là bạn học cấp ba của cậu ta”. Cô tròn mắt. Bạn học cấp ba? Có cái gì mà giỏi, cô cũng có nhé! “Cậu chủ cao quý nhà cô cố ý đưa cô tới gặp bạn học cấp ba, còn giới thiệu cho chúng tôi làm quen!”. Âm cuối dài giọng đầy ẩn ý khiến Diêu Tiền Thụ càng hoang mang hơn, cậu chủ giới thiệu cô làm quen với bạn học cấp ba của mình? Có ý nghĩa gì đặc biệt à? Cô hoang mang nhìn cậu chủ. Chỉ thấy một chàng trai gác tay lên vai cậu chủ, cười đểu với cô, khẽ giọng hỏi bên tai cậu ấy, “Cẩm Ngọc, là cô ấy à?”. Cậu chủ không đáp, chỉ ậm ừ. “Còn nhớ hồi đó miệng lưỡi ghê gớm lắm, nói chắc như đinh đóng cột luôn. Cái gì mà cô ta chỉ là người hầu của tôi mà thôi, lại còn mà thôi nữa! Hừ! Giờ gặp báo ứng rồi hả? Người ta nói người ta chỉ là người hầu của cậu mà thôi, chỉ thế mà thôi!”. Nói xong, còn kéo tay trái đang đeo nhẫn cưới của cậu chủ lên lắc lắc. “...”. Cậu chủ nghiêng đầu nhìn đi chỗ khác. “So với ảnh chụp hồi bé giờ lớn cũng không tồi đâu”. Từ thung lũng biến thành đồi núi rồi. Cậu chủ lườm, “Cậu, đang nhìn đi đâu đấy?”. Mọi người cười ầm ĩ khiến mặt cậu chủ đỏ bừng, vẻ giận dỗi trên mặt cũng không kìm nén được nữa, cậu chủ bực bội xách cô ra ngoài sân bóng, cởi áo khoác, nhét vào tay cô. “Mặc vào”. “Hả?”. Trang phục người hầu mặc chung với áo khoác của cậu chủ? Phối hợp kiểu quái gì thế? Nghi hoặc thì nghi hoặc, cô vẫn mặc áo khoác của cậu chủ vào. Mùi của cậu chủ còn vương trên áo tỏa ra, không hề lẫn mùi của người phụ nữ khác, thuần khiết trong sạch khiến cô rất vui, nhưng áo khoác rộng thùng thình, tay áo dài lòng thòng, mặc vào khiến cô biến thành tên lùn mã tử. Nhưng cậu chủ còn chưa hài lòng, “Cài vào”. “Cậu... cậu chủ, còn phải cài ạ? Trời nóng lắm...” “Bảo cô cài lại cơ mà! Ngực!”. ~~~>__Thấy cô đã kín mít, cậu chủ hài lòng hừ khẽ, “Đứng ở đây chờ tôi”. Nói xong, cậu cởi cúc tay áo sơ mi, xắn tay áo lên, chuẩn bị vào sân chơi bóng. “Nhưng, cậu chủ... bọn họ, bạn học cấp ba của cậu... rốt cuộc bọn họ có ý gì?”. Chuyện kì quặc muốn hỏi còn một đống, còn nữa, bọn họ xem ảnh của cô khí nào? Lại còn là ảnh trước khi dậy thì nữa? “Không được hỏi!”. Cậu ngoái đầu nhìn cô, ánh mắt lạnh lẽo. “... Vâng...”. Không được hỏi? Thế đưa cô tới gặp bọn họ làm gì?! Cậu chủ thật kì cục... =~= Cậu chủ chơi bóng, người hầu cổ vũ, đây vốn là một đôi rất hòa hợp rất xứng đôi. Nhưng cô hầu chưa từng xem cậu chủ chơi bóng rổ như bay trên mây, miệng há ra cũng quên ngậm vào, càng không nói tới chuyện cổ vũ, hoàn toàn chỉ nhìn chăm chú vào cậu chủ bằng ánh mắt rất mê muội. Cô xoay người điệu nghệ, quả quyết giành bóng, lạnh lòng chuyền đi, quan trọng nhất là Cậu chủ cởi áo ra rồi! Áo sơ mi tơ tằm không co giãn lại vướng víu bị cậu chủ cởi ra, sợi tóc ướt rượt mồ hôi khẽ động, cậu tiện tay ném áo ra ngoài sân. Nửa thân trên để trần khiến chỉ số gợi cảm của đàn ông tăng vọt lên trong nháy mắt, xúc cảm dâng trào, máu huyết phun trào! Vứt áo một cách thoải mái phóng khoáng, lắc đầu gạt mồ hôi như trẻ con, vòm ngực cường tráng mướt mồ hôi, thắt lưng nhỏ rắn chắc tuyệt vời... Cô che mắt bịt mặt, thu lại ánh mắt đầy háo sắc, cô không thể buông thả bản thân tiếp tục nhìn ngắm cậu chủ cởi trần nữa. “Này”. Tiếng gọi có chút thở gấp của cậu chủ vang lên, đáng yêu tới mức tim cô loạn cả lên, là cô chẳng chút xấu hổ mà tưởng tượng ra à? Cậu chủ mà H thì có phát ra những âm thanh gợi cảm ngút ngàn thế này không nhỉ? “Gọi cô đấy! Quay cái gì?”. “Hả... hả?”. Vừa ngẩng đầu lên, lồng ngực ướt át phập phồng đã đập ngay vào mắt cô, một giọt mồ hôi chảy xuôi xuống ngực cậu chủ, suýt nữa là rơi trên chóp mũi cô, một dòng máu nóng xông lên não cô trong nháy mắt, nồng độ có thể sánh được với rượu mạnh. “Cậu... cậu chủ, anh em của cậu thì sao? Họ phải đi rồi à?”. Cô vội vàng nói lảng sang chuyện khác, nhìn mấy người bạn học cấp ba với cậu chủ chuẩn bị ra về. “Này! Em gái, nếu cậu chủ nhà cô mà quấy rối gì đó, nhớ gọi điện cầu cứu bọn tôi đó!”. “Cẩm Ngọc, có giỏi thì lần sau nhớ giới thiệu cho hoàn chỉnh, cậu hơi được đấy! Đi nhé!”. Đám bạn học cấp ba ồn ã đi mất, cậu chủ hơi mất tự nhiên nhìn cô hầu vẫn đang ù ù cạc cạc của mình. “Đưa nước cho tôi”. Cậu chủ giơ tay ra, chỉ chai nước lọc bên cạnh cô. “Vâng vâng!”. Cô vội vàng đưa chai nước qua. Cậu chủ vặn nắp chai, đổ ngay lên đầu. “Cậu chủ! Cậu làm như thế sẽ ốm mất!”. Cô kêu lên đầy quan tâm. Cậu chủ lắc lắc đầu vẻ chẳng để tâm, lườm cô, “Nãy giờ chơi bóng thế nào? Đẹp trai không?”. “Ưm...”. Hỏi thì nói đi!”. Tuy tư thế rất man, rất tuyệt vời, rất xịn, nhưng mà, “Cậu chủ, chuyện này không hợp với quy định, ba điều luật của người hầu quy định em không thể nghĩ cậu chủ đẹp trai...”. “Bốp”. Một đạp dẫm bẹp cái chai, cậu chủ nheo mắt uy hiếp, “Tôi ra lệnh cho cô nói đẹp trai!”. =_= Chuyện này cũng bị ra lệnh sao? “... Cậu... cậu chủ rất đẹp trai”. Cúi đầu bốn mươi lăm độ nhìn đất. “Cô đang nhìn đi đâu thế? Nhìn vào mắt tôi rồi nói”. Chuyện này độ khó cao lắm đó. Đừng ép cô mà. Miễn cưỡng giương mắt lên, nhìn vào đôi mắt đen của cậu chủ, mặt cô đỏ bừng lên. “Cậu... cậu chủ... rất... rất rất... rất đẹp trai”. Đôi mắt mông lung, mặt mày ửng đỏ, tiếng tim đập thình thịch, cô người hầu đáng yêu, thêm cảnh mặt trời lặn phụ vào. Chừng ấy yếu tố đã khiến chàng trai nhăn mày, yết hầu chuyển động. “Cậu chủ? Cậu sao thế?”. Sao đột nhiên lại đờ người ra thế? Xua xua tay trước mặt cậu chủ, lại đột nhiên bị cậu ấy nắm lấy kéo xuống. Cậu chủ áp sát lại gần, giọng ám muội, “Khó ngửi không?”. “Hả? Cái gì?”. “... Mùi mồ hôi”. Cậu chủ... cậu ấy đang để ý... mùi mồ hôi trên người? Cậu ấy đang lo cô thấy mùi trên người mình khó ngửi ư? Vì lần trước cô giận hờn trách cứ mùi nước hoa trên người cậu ấy sao? Cô ra sức lắc đầu. Sao lại ghét chứ? Thậm chí cô còn nghĩ cậu chủ đang ướt đẫm mồ hôi trước mặt mình thơm quá, ngầu quá, đáng yêu quá, thật muốn đưa tay ôm lấy rồi ra sức cọ cọ lên ngực cậu ấy. Thôi rồi. Sao cô lại có suy nghĩ không chấp nhận được kiểu này chứ! Cô chỉ là người hầu của cậu chủ, cô căn bản không có tư cách xét nét cậu chủ, cậu chủ căn bản cũng không cần chú ý tới tâm trạng của cô! Ba điều luật của người hầu, cô không thể có suy nghĩ không an phận, cô phải bình tĩnh! “Không khó ngửi?”. Nhưng nghe giọng cậu chủ vang lên, cô lại nhũn người. Lắc đầu lắc đầu. Mùi của cậu chủ sao lại khó ngửi được? “Không ghét?”. Lắc đầu lắc đầu. Cô thích muốn chết ấy! “Tốt lắm”. “Hả?”. Cô còn chưa kịp phản ứng, mùi mồ hôi thấm vào tận xương tủy của đàn ông đã trùm xuống, đôi môi ướt át áp lên khuôn mặt đỏ bừng của cô, cắn cắn nhè nhẹ lên gò má. Đầu lưỡi bướng bỉnh lộ ra giữa đôi môi của cậu chủ, xấu xa lấn lướt theo đường viền má, kiểu hôn còn khiêu khích hơn cả hôn sâu như thế này khiến lông tơ trên người cô dựng đứng lên, cái lưỡi trong khoang miệng trống rỗng suýt chút nữa mất lý trí mà đáp lại khiêu khích trên má. “Cậu... cậu chủ... em có chuyện muốn hỏi cậu”. “Hừ, không được nói. Tập trung vào”. Đôi môi trên mặt cô di chuyển, lần tìm, sắp lần tới bên môi cô rồi, không thể tập trung được! Cô sắp bị đôi mắt mê hoặc của cậu chủ hút vào, cô phải rút ra, rút ra rút ra nào! “Cậu chủ, em với Hắc Thủ Đảng, ai quan trọng với cậu hơn?”. Câu hỏi rất vô duyên bay ra khỏi miệng. “...”. Câu hỏi quái gì thế? “Không bằng được Hoắc Thú Đáng, em biết rồi, thế thế thế với tổng quản bảo mẫu thì sao? Nếu em với tổng quản bảo mẫu cùng rơi xuống sông, cậu chủ muốn cứu ai trước, cứu ai trước ạ?”. “..”. Hỏi câu này còn dở hơi hơn câu kia! “Nhưng mà, chắc cậu chủ sẽ không cứu ai đúng không? Ừm... có khi cậu còn cởi giày rửa chân ở sông, rồi cứ thế mà đi”. “... Cô muốn uống nước rửa chân của tôi à?”. Cậu chủ mở miệng cắn miếng thịt núng nính bên má, càng lúc càng chẳng hiểu được trong đầu cô nghĩ gì, càng không ngờ được cái câu làm mình sôi tiết lên hãy còn ở phía sau. “Cậu chủ, thế cậu bán em đi à?”. Vì cô chỉ là kẻ PK với Hắc Thủ Đảng mà cũng không bằng được, lúc nào cũng có thể bị thay thế! “...”. Cậu nghiêng đầu nhìn cô gái mình ôm còn đang mặc áo khoác của mình bằng ánh mắt nhìn người ngoài hành tinh, lát sau mới nói, “Tôi bán vợ của mình làm gì?!”. “Thật, thật thế ạ? Cậu chủ không bán em ạ?”. Chắc chắn là phó tổng Thư giở mấy trò điêu trá xấu xa, ly gián mối quan hệ chủ tớ thuần khiết của cô và cậu chủ! May là cô và cậu chủ vẫn còn trong mối quan hệ kết hôn giả vững chắc, đây là tác dụng lớn nhất của cô với cậu chủ, là một vị trí không thể thay thế! Cô vẫn còn giá trị lợi dụng, không cần lo bị bán đi nữa rồi! Phù! “Không muốn bị tôi bán à?”. Sờ lên dấu răng hơi hồng mình vừa cắn, cậu chủ khẽ hỏi. “Đương nhiên rồi!”. “Muốn ở bên tôi đến thế à?”. “Vâng vâng, phục vụ cậu chủ là vinh dự lớn nhất của em mà!”. “Thế bản đăng kí đại hội cuối tuần này, cô điền tên ai?”. “Phó tổng Thư... Óa!”. “...”. Ánh mắt sắc bén của cậu chủ, hình như... đang mắng cô là đồ khốn, bảo cô tự móc hai mắt ra, lấy cái chết đền tội. “Cậu... cậu chủ! Cậu nghe em giải thích, em có lý do mà!”. “Cậu... cậu chủ, mặt cậu nguy hiểm quá đáng sợ quá, em có thể rời mặt ra xa cậu một chút được không?”. “Cậu... cậu chủ! Đau quá đau quá! Nãy không phải đã sờ rồi sao? Sao tự dưng lại bẹo mặt em!”. Giãy giãy. “Nói! Cô muốn chọc tôi!”. Cậu chủ nổi giận. “Ưm... không được đâu!”. Cô dám từ chối tôi?”. “Không phải thế mà! Phó tổng Thư là cấp trên của em...”. “Cấp trên là cái quái gì! Giờ tôi là chồng cô!”. Làm gì có bà vợ nào vì cấp trên mà trở thành thù với chồng mình chứ? “Đúng đó! Cậu chính là cậu chủ em kính yêu nhất, vĩ đại nhất, có phong độ nhất mà!”. > /// “Hứ!”. Cái bẹo má nhẹ bớt, hóa ra chuốc thuốc mê có kiệu quả à? Ngay cả cậu chủ cũng không đỡ được hiệu quả thần kì của nó? Diêu Tiền Thụ thông minh thừa thắng xông lên, “Nhưng mà trong công việc khó tránh được có lúc thân bất do kỉ! Cậu chủ cũng không muốn nhìn thấy em bị phó tổng Thư bắt nạt chứ?”. Cô chọc chọc hai ngón tay vào nhau, cố gắng làm ra vẻ đáng yêu. “Hắn dám à!”. Có cậu chủ ở đây, chuyện bắt nạt cô đâu tới phiên Thư Thành Nhạc! Người hầu nhà mình, cậu sẽ tự bắt nạt! “Nhưng mà, mấy chị em đồng nghiệp em toàn chọn phó tổng Thư hết, nếu em mà không chọn theo, chắc chắn sau này đi làm sẽ bị gây khó dễ mất...”. “Tất cả đều chọn hắn ta?”. Cậu chủ nheo mắt. “Ấy... cậu chủ, cậu đừng lấy việc công trả thù riêng mấy cô ấy nhé... bọn em chỉ là vì yêu cầu công việc đơn thuần thôi, tuyệt đối không có chuyện công tư lẫn lộn đâu”. Không có công tư lẫn lộn à? Cậu liếc nhìn cô, như đang tính toán độ trung thành của cô. “Hơn nữa, em với cậu chủ là người một nhà mà! Tuy em thân ở trại Tào, nhưng lòng lại ở bên cậu chủ! Cho nên... lần này cứ để em xuôi theo số đông đi, được không?”. “...”. Cậu chủ lườm cô một cái, bực bội, suy xét, cuối cùng cúi người, chỉ vào má mình. “Hả?”. Cô hầu nghiêng đầu ngớ ra. Cậu chủ trừng mắt, “Đừng có giả ngu”. “Vâng...”. Cô nhìn là hiểu, chỉ là không dám chắc chắn. > /// Mím môi lại, chu miệng ra, cô gom đủ dũng khí rướn người hôn lên má cậu chủ chụt một cái rồi vội vàng lùi lại, ổn định lại trái tim như đang đánh trống trận của mình. “Cậu chủ... cậu, thế này có tính là đồng ý không?”. =3= Hôn thì đã hôn rồi, cậu chủ đừng làm khó dễ cô nữa chứ? “Hừ!”. “Thế em cứ coi là cậu đồng ý rồi nhé!”. “Thua thì cứ trừ tiền lương!”. “Hả?”. Còn tưởng mình thông minh, hồn lìa khỏi xác là có thể chạy thoát khỏi số phận bi trừ tiền lương chứ! “Ngay cả tiền lương người hầu cũng trừ sạch!”. TT__TT Cậu chủ, em hôn xong rồi, cậu mới thừa cơ cháy nhà hôi của, có thể đừng xấu tính như thế không? Cậu chủ, tuy như thế là đại nghịch bất đạo... nhưng giờ phút này vì số tiền lương ít ỏi của mình em muốn phó tổng Thư thủ tiêu quách cậu đi.
Tác giả Tinh Dã Anh Thể loại hiện đại, hài, sủng, HE Nguồn Tình trạng Full Nội dung Thứ nhất, phục tùng mọi mệnh lệnh của cậu chủ, mệnh lệnh hợp lý hoàn toàn nghe theo, không hợp lý cũng phải cố nghe theo, nhưng mệnh lệnh có hợp lý hay không đều do cậu chủ quyết định. Thứ hai, chiều theo mọi sở thích của cậu chủ, cậu chủ thích người hầu cũng thích, cậu chủ ghét người hầu cũng ghét, cậu chủ đánh người, người hầu phải ở cạnh ném đá. Thứ ba, NHẤT ĐỊNH KHÔNG ĐƯỢC PHÉP YÊU CẬU CHỦ. Đó là ba quy định vàng của người hầu thế hệ mới nói chung và của Diêu Tiền Thụ nói riêng kể từ năm 6 tuổi cô trở thành người hầu của cậu chủ Ái Tân Giác La Cẩm Ngọc. Diêu Tiền Thụ là một cô gái trẻ tự ti với thân phận thấp hèn, cực kì nghe lời đến mức điên rồ, ngây ngây ngô ngô, đảm đang nhưng đầu óc có vấn đề. Còn cậu chủ Cẩm Ngọc thì đúng là một người kiêu ngạo bẩm sinh, luôn khó tính, khó chịu khó chiều, không ngừng làm đủ thứ hạch họe Tiền Thụ mỗi ngày. Mười chín tuổi, cậu đột nhiên bỏ nhà đi du học, Tiền Thụ ở nhà lại đi chăm cho chó của cậu cẩn thận hơn cả người. Năm năm sau, cậu đột nhiên trở về và kiên quyết muốn cô KẾT HÔN?!!!! Đây là một câu chuyện kết hợp phong cách của manga Nhật Bản và drama thần tượng của Hàn Quốc, cộng thêm một chút khùng điên của hoạt hình Mỹ, Cậu chủ hồ đồ tạo nên một bối cảnh phi thực tế và có phần hoang tưởng, nhưng lại diễn tả nó rất chân thực. Nữ chính ngu ngơ đọc rất buồn cười, vì tuyệt đối phụng mệnh không dám trèo cao nên cô không bao giờ tơ tưởng đến cậu chủ. Cô còn có một chiếc túi thần kì, luôn mang theo mọi thứ cần thiết cho cậu chủ bất kể mọi lúc, bất kể mọi nơi, mặc dù đa số lần toàn bị cậu chủ phũ lại. Diêu Tiền Thụ lần đầu phản ứng lại Cẩm Ngọc là đòi… ly hôn với anh. Còn Cẩm Ngọc, với bề ngoài kiêu ngạo, tính tình ngang ngược khó chiều, luôn bực mình và hỉ nộ thất thường, ai cũng tưởng chừng anh không yêu nữ chính đến thế. Nữ chính lại càng không ngờ luôn. Tuy nhiên, sau cái bề ngoài ấy, anh ta cũng chỉ là một chàng trai bối rối trong tình yêu. Có vài chi tiết khá dễ thương như Vương Oánh xuất hiện, xinh đẹp và mê hoặc. Cẩm Ngọc bận suốt ngày vì công việc, tối muốn mới về nhà. Thế là lại hiểu lầm và cãi vả. Cô ghét thứ nước hoa nồng nặc của phụ nữ khác trên người anh. Thế là Cẩm Ngọc tự giác tránh xa ra, không để cô chịu đựng cái mùi khó ưa đó, vậy mà cô lại nghĩ anh lạnh lùng. Cô đâu có biết khi nhìn thấy cô ngủ gục trên sofa cậu chủ cao quý đã vội vã tắm thật sạch rồi mới bế cô về phòng. Ngày xưa chỉ có cung tần tắm rữa hầu vua chứ nào có vua tắm rữa phục vụ cung tần!? Diêu Tiền Thụ cứ trốn trong cái thế giới đầy quy tắc và định kiến, cô ngốc nghếch và ngây thơ, làm sao nhìn ra những tình cảm mà cậu chủ dành cho mình? Hết lần này đến lần khác, cô luôn làm anh tổn thương… Tuy nhiên, cuối cùng họ vẫn hiểu được nhau và yêu nhau. Thêm văn phòng hài cười ra nước mắt của tác giả, đảm bảo không hay không lấy tiền!
cậu chủ hồ đồ