nghe nói tình yêu sẽ đến
Laurel House, một chuyên gia huấn luyện hẹn hò cho biết: " Bạn đưa ra những nhận xét này vì muốn đối tác của mình cảm thấy an toàn khi thể hiện và nói lên sự tổn thương của mình mà không sợ bị phán xét. Nhưng ngược lại, họ có thể nổi điên hơn nữa. Những cụm từ này được hiểu là xem thường và hạ thấp giá trị của người kia.
Tình yêu đơn phương dù có đẹp đến mấy, dù có si tình và thủy chung đến mấy thì cũng chẳng hạnh phúc. Thế nên quên nhanh chóng, quên khẩn cấp cái kiểu ngồi lì ra đợi tình yêu đến đi, vì sẽ không bao giờ đợi được đâu, hoặc giả nếu đợi được thì cũng hóa đá
Được bố ruột động viên, cô gái trẻ đã dành dụm tiền để thực hiện chuyến bay dài đến Mỹ gặp người yêu qua mạng. Dẫn bạn trai về nhà nói chuyện vui vẻ, cô gái bị ngăn cản dữ dội ngay khi bạn trai rời đi. Cách thể hiện tình yêu kỳ quái với bạn trai nhiễm HIV.
Thì cùng tham khảo những câu nói đậm chất ngôn tình trong những bộ phim kiếm hiệp. 3.1. Câu nói trong phim kiếm hiệp "Anh hùng xạ điêu" Tình yêu là thế, lối vào là ngọt ngào, hậu vị đắng cay, có gai nhọn khắp người, dù có cẩn thận đến mấy cũng không khỏi đau lòng
Tim rộn ràng theo tiếng gọi tình yêu Chút nhớ nhung em gửi gắm bao điều Những lời hứa cho mối tình trọn vẹn Tỏa hương sắc cùng bao lời ước hẹn Khi xa rồi lòng trống vắng mênh mông Đã yêu rồi anh có nhận thấy không Một nỗi nhớ cồn cào dâng trong dạ Khúc tình mộng đang ngân lên rộn rã Để nhớ hoài vòng tay ấm đê mê Bao yêu thương từng đêm cứ hiện về
Kein Mann Will Mich Näher Kennenlernen. Đánh giá từ 74 lượtTruyện Nghe Nói Tình Yêu Sẽ Đến của tác giả Mộc Thanh Vũ gửi đến bạn đọc thuộc thể loại ngôn tình hay, hiện đại với những tình huống mới lạ. Câu chuyện tình yêu của một cô gái tên An Dĩ Nhược, cô làm thị trưởng tại một thành phố đông đúc, nhộn nhịp. Nhưng cuộc hôn nhân của cô không được suôn sẻ như bao cô gái khác, bởi cô lấy phải một người chồng lạnh lùng, khô cứng đến khi cuộc hôn nhân này kết thúc. Tại nơi làm việc, một đồng nghiệp cấp dưới của cô vào sinh ra tử, hoạn nạn không bỏ nhau, tình cảm như được bùng cháy, liệu có một tình yêu tốt đẹp hay không?
Trên đời có một số người cảm thấy tình yêu chính là chấp niệm, đã xác định là người đó thì sẽ không thay đổi. Cho dù họ lạnh lùng, họ phạm lỗi, cũng sẽ bỏ đi cảm xúc của bản thân để mà tha thứ. An Dĩ Nhược chính là một cô gái như cảnh gia đình rất tốt, từ nhỏ đến lớn chưa từng gặp phải trắc trở nào, có lẽ chính vì như vậy, tính cách của An Dĩ Nhược mới mềm mỏng và dịu dàng đến thế. Tịch Thạc Lương là mối tình đầu từ thời còn đi học của cô, bạn bè đều biết. Trong mối tình này, ai cũng có thể nhìn thấy người bỏ ra nhiều hơn là An Dĩ Nhược, nhưng cô chỉ cười xòa. Bỏ ra nhiều hơn thì sao chứ? Tình yêu là không cần so đo tính toán như Dĩ Nhược không tính, nhưng chưa chắc người khác cũng giống như cô. Tịch Thạc Lương không xấu, anh ta cũng là một nhân tài, đi học có thành tích, sau này tốt nghiệp đi làm cũng có chút tiếng tăm. Cái “xấu" duy nhất của anh ta có lẽ chính là quá hờ hững. Trong mối quan hệ với An Dĩ Nhược, anh ta không muốn vì hoàn cảnh gia đình mình thấp kém hơn cô mà phải chịu nhún nhường. Thế nên, trong mọi tình huống, anh ta đều không bao giờ hạ mình trước cô, cho dù đó là lỗi của ai đi sự lạnh nhạt này, An Dĩ Nhược cảm thấy có chút tủi thân, nhưng rất nhiều lần cô đều tự nhủ, không sao cả. Anh ấy thật sự yêu cô, chẳng qua là cái tôi quá lớn mà thôi. Trong sáu năm đó, An Dĩ Nhược chia tay một lần, tha thứ vô số lần. Cuối cùng vẫn quyết định đi đến hôn nhân. Mặc dù, giữa đường đã xuất hiện Mục là đội trưởng đội cảnh sát hình sự của thành phố, nam tính mạnh mẽ, khác hẳn với vẻ tuấn tú lịch lãm của những người đàn ông mà An Dĩ Nhược đã gặp. Trong một tình huống truy bắt, bất đắc dĩ, Mục Nham đã mạo phạm cô. Nhân duyên của họ, bắt đầu từ cô gái cổ hủ như An Dĩ Nhược, khi đã trao trọn tình yêu cho người nào thì sẽ toàn tâm toàn ý với người đó, cho nên những hành động của Mục Nham như vậy, khiến cho cô có ấn tượng không hề tốt với anh. Cho dù sau này biết được nguyên nhân là vì công việc, cô vẫn không có cách nào có thiện cảm với anh được. Thế nhưng, đã gọi là duyên phận, chạy đâu cũng không thoát. An Dĩ Nhược không chỉ kết nhân duyên với Mục Nham, còn tạo nghiệt duyên với một tên trùm ma tuý, Cố Dạ. Người đàn ông có tâm hồn đen tối giống như cái tên của hắn vậy, chỉ một lần gặp gỡ An Dĩ Nhược ở nước Pháp xa xôi, hắn đã âm thầm theo dõi cô cho đến tận ngày chờ đợi được cơ hội. An Dĩ Nhược bị bắt lúc mọi người đều cho rằng, cô bị bắt cóc là vì thân phận con gái thị trưởng của mình, thì chỉ có cô và tên trùm biến thái kia mới biết, sự thật là vì hắn đã yêu cô bằng một thứ tình cảm vô cùng vặn vẹo. Cố Dạ giam giữ An Dĩ Nhược, biết rõ nhất định sẽ có người đến cứu cô, nhưng trong khoảng thời gian ít ỏi đó vẫn muốn tranh thủ một chút tình cảm của cô. Nhưng đương nhiên hắn phải thất vọng rồi. Vì người đến cứu An Dĩ Nhược, không ai khác, chính là Mục đêm tàn Nham cứu được An Dĩ Nhược, cả hai người thương tích đầy mình. Có lẽ là vì vết thương quá nặng, họ đã cố tình quên đi một thứ tình cảm khác đang lặng lẽ nảy sinh giữa hai người. An Dĩ Nhược hiểu rõ, Mục Nham cứu cô là vì trách nhiệm, thế nhưng nụ hôn đó, những hành động dường như chỉ dành riêng cho cô đó, phải giải thích thế nào đây? Một cô gái luôn tỉnh táo và lý trí như cô, bây giờ cũng không thể hiểu nổi chính mình nữa. Mối quan hệ với Tịch Thạc Lương dường như không có gì thay đổi sau biến cố đó, nhưng cô lại cảm thấy bản thân mình đã dao động. Cô là hôn thê của anh ta, nhưng dường như có người còn coi trọng an nguy của cô hơn cả anh ta nữa. Cho dù mọi chuyện đã kết thúc, nhưng người ấy vẫn lưu lại trong trái tim cô một cảm giác không nói rõ thành người ta không chịu nói thì cô biết làm thế nào? An Dĩ Nhược chỉ có thể dằn lòng mình lại, đi theo con đường mà trước đây đã định sẵn, kết hôn cùng Tịch Thạc Lương. Cô tin mình sẽ làm được, có thể đó chỉ là một chút lòng cảm kích, hoặc giả chỉ là chút cảm nắng mà thôi. Xa cách rồi tự dưng sẽ Dĩ Nhược sai rồi. Tình yêu 6 năm mà cô luôn phải hạ mình vun vén đó, đi đến kết hôn chẳng qua là bởi vì Tịch Thạc Lương cảm giác được nguy cơ từ Mục Nham mà thôi. Chính vì lý do ích kỷ và ấu trĩ đó, cho nên chỉ cần một tác động nhỏ đã không thể trụ nổi. Tịch Thạc Lương không đến hôn lễ. Anh ta bỏ mặc An Dĩ Nhược và tất cả khách mời quan trọng, chà đạp lòng tự trọng và tình yêu của cô. An Dĩ Nhược là một cô gái yếu đuối, điều này không sai. Cô có thể nhu nhược trong tình yêu, cố gắng xem nhẹ cảm giác bi thương của bản thân, nhưng cô tuyệt đối không thể để cha mẹ vì mình mà đau khổ. Hành động của Tịch Thạc Lương giống như một nhát dao cuối cùng, chặt đứt mọi hy vọng về tình yêu của Dĩ Nhược tự do trong chính cuộc sống của mình. Cô không cần thận trọng nghĩ cho người khác nữa, không cần tự tìm lý do biện bạch cho lỗi lầm của người khác, không cần tự an ủi chính mình trong những lúc cô đơn nhất. Mục Nham cũng tự do theo đuổi cô gái mà mình đã thương thầm từ lâu. Không cần lo lắng sẽ làm cô ấy khó xử, không cần dằn lòng nhìn cô ấy khóc mà không dám tiến con người với trái tim tự do, đến với nhiều đau thương cho một cuộc tình đến muộn. Cả hai người đều phải bước ra từ quá khứ và chiến đấu với trở ngại của hiện tại để cùng đi đến tương lai. Biến cố cuối cùng xảy đến, đau thương lại một lần nữa vây lấy họ. Nhưng mọi chuyện đã khác. An Dĩ Nhược hiểu được người đàn ông quan trọng nhất cuộc đời mình đã đến, cô bằng lòng chờ đợi, cho dù thời gian tính bằng năm, hay là một đời. Mục Nham hiểu được người phụ nữ quan trọng nhất cuộc đời mình đang đợi, cho nên anh quay về, từ cõi sợ quá khứ quá sâu nặng sẽ ảnh hưởng đến hiện tại. Bởi vì con người có thể có rất nhiều ký ức, nhưng chỉ có một trái tim. Loạn nhịp vì ai, ngưng đập vì ai, thì chính là người ảnh chỉ mang tính chất minh hoạ Cre Google/Huaban
"An tiểu thư, xin cô phối hợp." Mục Nham nhíu mi, vẻ mặt vẫn thản nhiên như cũ, tay phải khẽ ấn xuống mặt bàn, kiên nhẫn không còn nhiều."Tôi đã nói rồi, tôi không biết." An Dĩ Nhược lộ ra vẻ mặt mệt mỏi, không tự giác đề cao âm lượng, "Súng không phải của chúng tôi, vì sao lại xuất hiện ở trong xe, tôi cũng không biết, nhưng việc này nên do cảnh sát các anh đi điều tra, mà tôi có thể làm, chính là nói ra cái biết được, về phần cái khác, xin lỗi, tôi có lòng mà không có và Mễ Ngư sáng sớm đã bị đưa đến đội chống ma túy, ghi chép làm gần hai giờ, cho dù cô có kiên nhẫn, cũng không kiềm chế được buồn bực trong lòng. Nhưng trong khoảng thời gian nhá nhem tối, sao xảy ra nhiều chuyện kỳ lạ như vậy? Đầu tiên là bụng rỗng rời khỏi nhà hàng tuyên bố xem mắt bị lộ, cuối cùng bị người kiềm kẹp suýt nữa toi mạng, bây giờ lại bởi vì trong xe ly kỳ xuất hiện khẩu súng bị "Khảo" hỏi lâu như vậy, cô thật muốn chửi ầm lên. Giấu súng? Giấu cái quỷ ấy, cô lại không đánh cướp."Xin cô tự thuật tường tận tất cả mọi chuyện xảy ra vào lúc bốn giờ chiều ngày hôm qua ra cửa đến sáu giờ rưỡi một lần nữa, không bỏ lỡ bất kỳ chi tiết nào." Mục Nham tiếp nhận bút trong tay cấp dưới, mở ra tài liệu chuẩn bị ghi lại."Tôi đã nói rất cặn kẽ rồi, chẳng lẽ mấy giờ mấy phút đi vào toilet mấy lần cũng cần báo cáo đầy đủ sao?" Cô nâng lên nụ cười châm chọc, cô hỏi cực kỳ khiêu khích. Không biết tại sao, đối mặt với anh ta thì có hỏa, không cách nào bình Nham giương mắt nhìn cô, rất phong độ mỉm cười đáp lại, "Nếu như cô nhớ rõ, tôi cũng sẽ ghi vào hồ sơ không rơi một chữ."Cô tức giận không lên tiếng, sau hai phút đối mặt, không thể không lần nữa bắt đầu nhớ lại tất cả quá trình từ ra cửa đến gặp anh ta vào ngày hôm qua, bao gồm khi cô dùng cơm cô đã đi toilet hai lần, bao gồm cô vung ra một cái tát, thấy sắc mặt Mục Nham trầm xuống, trong lòng đột nhiên thoải mái rất cô nói được người giới thiệu cùng bạn khác phái ăn cơm, đôi mắt Mục Nham càng lúc càng thâm trầm, ánh mắt dò xét rơi ở trên mặt cô, theo bản năng nhớ tới người đàn ông tự xưng là bạn trai của cô ngoài phòng bệnh, không thể không xem xét mà nhíu nhíu mày."Đừng hỏi tôi vì sao chạy xa như vậy để ăn cơm, tôi không thể nào trả lời." Thấy anh ta không nói lời nào, An Dĩ Nhược hiểu sai Nham thu hồi ánh mắt, nắm bút trong tay, làm như phát hiện điểm gì đó đáng ngờ, trầm giọng hỏi "Cô nói cô chỉ ở trong nhà hàng Tây Thánh Địa hơn một giờ, trừ lần đó ra, luôn ở trên xe.""Tôi và bạn tôi đều ăn ở nhà hàng ấy, thời gian khác ở trên đường, chẳng lẽ chúng tôi dùng đi đâu?" Ngụ ý, ngoại trừ một tiếng ấy ra, hai người đều trên xe, không thể nào có người gian lận."Đại Lệ, cậu lập tức phái người đi đến bãi đỗ xe ngầm ở nhà hàng Thánh Địa." Nghiêng đầu hỏi An Dĩ Nhược, "Chỗ đậu hàng số mấy?""Lối vào cửa chính cái thứ ba, cụ thể hàng số mấy tôi không biết."Sau khi nhân viên cảnh sát trẻ tuổi được xưng là Đại Lệ rời khỏi đây, Mục Nham hơi suy tư lại hỏi thăm mấy vấn đề, làm hoàn chỉnh ghi chép xong, xác định cô không có sơ sót cái gì, mới đưa cô ra khỏi văn phòng."Dĩ Nhược?" Tịch Thạc Lương thấy cô đi ra ngoài, đi tới muốn ôm bả vai của cô, bị cô nhẹ nhàng tránh mắt đen hiện lên bất đắc dĩ, Tịch Thạc Lương cũng không có miễn cưỡng, nhưng không cho cự tuyệt dắt lấy tay cô, chuyển qua nhìn Mục Nham, lạnh lùng hỏi "Chúng tôi có thể đi rồi chứ?""Tịch tiên sinh tùy thời có thể rời đi." Mục Nham lạnh nhạt nhìn nhau với anh ta, liếc thấy trên mặt anh ta chịu đựng sự tức giận, khóe miệng dắt một nụ cười nhạt không thể phát hiện, nói với An Dĩ Nhược "An tiểu thư, trong khoảng thời gian này cô không thể rời khỏi thành A, nếu cần thiết, chúng tôi sẽ tùy thời mời cô quay lại trợ giúp điều tra."Biết rõ tính nghiêm trọng, An Dĩ Nhược gật đầu đồng ý, chờ Tịch Thạc Lương giao thiệp với cảnh sát xong, mới cùng Mễ Ngư rời khỏi đội chống ma túy, An Dĩ Nhược cố kiếm được vài lần tránh thoát tay của anh, bị Tịch Thạc Lương nắm chặt hơn, không muốn trở thành tiêu điểm ở trước công chúng, cô thỏa hiệp, cam chịu số phận lên xe của đường đi, di động của anh reo liên tục, vốn có ý định nói chuyện với anh trong nháy mắt biến mất, cô ngồi ở trên ghế lái phụ, nhắm nghiền mắt lại."Anh đủ bận rộn, Tịch Thạc Lương." Khi Tịch Thạc Lương từ ngữ mập mờ nhận xong cuộc gọi thứ ba, Mễ Ngư rốt cuộc nhịn không được mở miệng, "Thủ tướng quốc gia cũng như thế, không biết tiền lương của anh có phải cũng khá đầy đủ." Giọng điệu lơ đãng mang theo một tia châm chọc."Công ty đang chuẩn bị cho show diễn thời trang quý sau, rất nhiều chuyện cần xử lý." Tịch Thạc Lương nghiêng đầu nhìn nhìn An Dĩ Nhược, cân nhắc giải thích, "Tối hôm qua anh ra ngoài gấp, cũng không dặn dò một tiếng, cho nên..."Cho nên đến dưới lầu nhà trọ, An Dĩ Nhược cũng không có để anh ngồi dậy, trong giọng nói lộ ra lạnh nhạt có chủ ý và xa cách "Phiền anh rồi, cám ơn anh đưa bọn em về." Nói xong, không đợi anh nói, tự ý cởi dây nịt an toàn ra xuống gối không cẩn thận đụng phải cửa xe, bước chân An Dĩ Nhược đứng không vững suýt nữa ngã xuống, Tịch Thạc Lương mở cửa xe xông tới muốn đỡ cô, cô lại tránh đi đụng chạm của anh, đưa tay kéo Mễ Ngư qua đỡ mặt Mễ Ngư thoáng chốc lạnh mặt xuống, nghiêng đầu nhìn vẻ mặt trắng bệch của An Dĩ Nhược, lại thấy vẻ mặt Tịch Thạc Lương trầm đến kỳ quái, đỡ cô nói "Anh đi về trước đi, ở đây có tôi, có xảy ra chuyện gì điện thoại cho anh."Tịch Thạc Lương nhìn hai người ra bãi đỗ xe cũng không có lập tức rời đi, mà là mua thức ăn đem lên, Mễ Ngư nói An Dĩ Nhược nghỉ ngơi ở trong phòng, anh hơi chần chờ, nhưng cuối cùng đẩy cửa đi An Dĩ Nhược khẽ nhắm, hít thở đều đều, làm như đang Thạc Lương im lặng ngồi ở bên giường, đáy mắt màu xanh đậm tràn đầy chua xót, ở dưới tình huống không thức giấc lướt nhẹ qua tóc rơi trên trán cô, nặng nề thở dài, nhẹ giọng nói "Xin lỗi, Dĩ Nhược!"Nghe được tiếng đóng cửa, An Dĩ Nhược mở mắt ra, ôm lấy chăn ngồi dậy, ánh mắt thất thần nhìn ra ngoài cửa sổ, trong lòng ngũ vị đều đảo gõ cánh cửa tượng trưng, không đợi cô nói Mễ Ngư đã đi vào, An Dĩ Nhược hỏi "Anh ấy đi rồi?""Biết ngay là cậu giả vờ ngủ. Vậy suy cho cùng là trừng phạt anh ta hay là hành hạ chính mình hả?" Mễ Ngư đưa cháo tới trong tay cô, chọc vào trán của cô, "Chưa thấy qua loại người thiếu để tâm như cậu, anh ta đáng giá chỗ nào mà cậu quyết một lòng như vậy?""Lời giống vậy cũng không biết cậu đã nói bao nhiêu lần rồi, có phiền hay không." An Dĩ Nhược thở dài, dùng thìa sứ vô thức khuấy đảo cháo trong bát, khẩu vị hoàn toàn không có, im lặng thật lâu, cô từ từ nói "Tình cảm không giống như hệ thống cung cấp nước uống, có thể thu phóng tự nhiên. Cậu cho là nói buông tay là có thể quên sao?" Có những đau lòng và thất vọng không thể diễn tả, giữa những người yêu nhau có một khoảng cách giống như cái loại xa không thể lại gần không được, giống như cô, giống như bọn đầu đề này, An Dĩ Nhược hiển nhiên không có sửa được đến điểm max, cô không kiểm soát được lòng của mình, lại không nắm được lòng của Tịch Thạc Lương."Phụ nữ thật sự là thảm thưởng, dường như sinh ra chính là vì đàn ông mà sống." Mễ Ngư cảm khái, nói được giống như mình căn bản không phải là phụ nữ. Thấy An Dĩ Nhược suy nghĩ xuất thần, cô hung dữ nói "Ăn nhanh. Ngày ngày thức đêm, gầy đến da bọc xương rồi. Nếu như lúc thi đấu té bất tỉnh, tớ sẽ mang giày cao gót giẫm lên hai chân của cậu."An Dĩ Nhược xì một tiếng khinh miệt, múc muỗng cháo đưa vào trong miệng, "Anh ấy nói cái gì?""Anh ta có thể cùng tớ nói cái gì chứ, đơn giản chính là chiếu cố cậu thật tốt, chăm sóc cậu cho cậu nghĩ ngơi nhiều, đói bụng ăn cơm, mệt đi ngủ." Mễ Ngư buông tay, đáy mắt lóe lên một vẻ phức Dĩ Nhược nở nụ cười, cái loại cay đắng này, "Anh ấy luôn đều như vậy, không biết tớ nghĩ cái gì.""Vậy thì cậu nói cho anh ta biết, cho anh ta biết cậu mong đợi anh ta, mong đợi đoạn tình cảm này." Lời nói rất là tự mình, Mễ Ngư hoàn toàn nhận thức nói."Biết rõ anh ấy không thể trả lời, cần gì." An Dĩ Nhược hoàn toàn nhận thức trả lời, cô đặt bát xuống, vẻ mặt ngưng trọng nhìn Mễ Ngư, "Ngẫm lại chỉ có lúc ở trường học là vui vẻ nhất, không có chỗ nào bận tâm, không có gì giấu nhau. Đến lúc hai người đều đã lớn, có cơ sở nhất định, trái lại chẳng thoải mái như vậy. Nói nhiều vài câu trở thành trói buộc anh ấy, hỏi nhiều mấy câu trở thành kiểm soát anh ấy, danh chính ngôn thuận quan hệ trai gái trái lại dường như vây khốn tự do của anh ấy. Đôi khi thật sự không xác định ở cùng nhau như vậy đến tột cùng còn có cái ý nghĩa gì." Nhưng mà, khiến cô bỏ lại không bỏ được, yêu lâu như vậy, không phải nói một câu là có thể kết Ngư nghe ra sự bất lực và thất vọng trong lời của cô ấy, trong lòng không có cảm giác, là ai điện thoại vượt biển kêu ngạo mà nói với cô "Sau khi kết thúc học tập, tớ có thể tiến quân vào tình yêu rồi." Rồi mới trở về bao lâu, sao cảm thấy thế sự đã xoay vần rồi? Cô cười, trong lòng có chút bi thương, phụ nữ chính là như vậy, khi tỉnh táo theo thói quen thiêu thân lao đầu vào lửa, khi hoảng hốt lại càng hận không thể vì tình yêu tan xương nát thịt, ví như An Dĩ Nhược trước mắt, đối với tình yêu mức cố chấp làm đau lòng mắt bất ngờ chạm vào nhau, trong lòng hai người đều là lo sợ, đề tài này quá trầm trọng, nói một lần đau một buổi tối, khách đến nhà, Trình Mạc Phỉ thân là một trong ba hiệp khách giống như là sợ hai người bọn họ sẽ bị chết đói, đem hai túi đồ ăn to đến, tốt bụng sắp xếp từng cái cất vào tủ lạnh, nhẹ giọng nhắc nhở "Hai vị hiệp nữ, nhớ ăn cơm đúng giờ, thân thể là tiền vốn cách mạng."Phiền não thoáng chốc tan biến, An Dĩ Nhược và Mễ Ngư nhìn nhau, hiểu ý mỉm thế giới còn có một loại tình cảm được gọi là "Tình bạn", nó kéo dài và lâu đời mà chảy vào trong lòng, đúng lúc cho người ta khích lệ và an ủi. Họ may mắn, khi trải qua những lúc không như ý, còn có bạn tốt làm bạn ở bên người, quan tâm lẫn nhau.
Cô đau đớn hít thở khiến anh đau xót, cũng khiến anh thương tiếc, Mục Nham không thể nào cự tuyệt lời thỉnh cầu khiêm tốn cuối cùng của cô, anh không nói nên một chữ "Không" ấy. Vì thế, anh nhẹ nhàng ôm cô vào trong lòng, cúi xuống ở bên tai cô, anh gọi tên của cô "Tiêu Nhiên..." Giọng nói dịu dàng khó có được, tâm trạng không thể tránh khỏi nặng nề. Không phải mỗi người đàn ông đều tình mỏng như tờ giấy, cho dù chưa bao giờ cùng cô đi vào trong ván cờ tình yêu, ở lúc cô sắp chết, Mục Nham vẫn không thể nào quyết tâm tàn đầu tiên nhưng cũng là lần cuối cùng, để lộ ra một mặt dịu dàng với cô. Cho dù đã là quá muộn, lẫn nhau đã không quan cùng lộ ra bi thương trong lòng, giọt nước mắt mặn ướt nhẹ nhàng trượt ra khóe mắt, Tiêu Nhiên rũ mắt điềm tĩnh mà nở nụ không chịu nổi, cũng đều sắp qua, nếu không cam, cũng chỉ có thể như thế."Mục Nham, tôi yêu anh. Cho dù trước giờ anh không muốn yêu tôi, tôi vẫn yêu anh, chỉ yêu anh..." Cô thì thào, thì thào, nước mắt giọt giọt lăn xuống. Mặc dù ban đầu yêu anh là sai, cô cũng một mạch sai đến cuối cùng. Hối hận sao? Không. Không hối cuộc không cách nào gạt bỏ câu nói chân thành và đau lòng "Tôi yêu anh!" kia, Mục Nham nghiêng đầu nhắm mắt lại, đem ý lệ niêm phong cất vào trong đáy mắt, ôm cô càng chặt hơn, dùng ấm áp của anh ôm cô cùng đi đến đoạn đường cuối mắt, khô ở khóe mắt, Tiêu Nhiên muốn ôm lấy thắt lưng của anh, song, cánh tay rốt cuộc cũng không thể nâng lên, dường như cô đã nghe được tiếng chuông đòi mạng, thế giới của cô đã dần dần trở về thời kỳ hắc bạch không tiếng động, trên mặt cô mang theo nụ cười, cuối cùng vĩnh viễn ngủ say ở trong lòng nguyện cuối cùng trong cuộc đời của cô, chính là xin anh vứt bỏ hết thảy, thành tâm ôm lấy cô, không hơn. Cô biết, nếu yêu anh, cuối cùng cũng sẽ trở thành cảnh vật trong cuộc sống của anh. Nếu như may mắn, có lẽ cô có thể không bị nhấn chìm trong dòng ký ức của anh, nếu như không may, anh sẽ sớm quên lãng cô. Khách qua đường, vĩnh viễn không thể vĩnh bay và cá, suy cho cùng là có thêm khoảng cách trời và đất, bất luận cô vùng vẫy thế nào, cuối cùng cũng không thể nào tiếp cận quá gần anh. Có thể chết ở trong lòng anh, cô đã không cầu gì khác, cứ như vậy mà đi, hết thảy, cũng chỉ có thể như Mục Nham tới, bác sĩ tuyên bố cấp cứu không có hiệu quả, Tiêu Nhiên lại có nhịp tim như kỳ tích, nhưng, tim của cô như trời băng đất tuyết vậy thấm lạnh thấu tim, ánh mặt trời của cô, sự cứu rỗi của cô, chưa bao giờ thuộc về cô, chưa từng nhận được, làm sao mất đi? Cô bình thường trở lại, nhìn người đàn ông tuấn dật trước mắt, Tiêu Nhiên đột nhiên nở nụ cười, lộ ra hơi thở mơ hồ của cái chết, hồi lâu sau, dường như cô dùng hết sức lực cả người, âm thanh vẫn yếu ớt như muỗi kêu "Nếu như tôi chết, anh sẽ nhớ tôi chứ..."Mím chặt khóe môi, ánh mắt sâu thẳm của Mục Nham lần đầu tiên nhìn cô chăm chú, cũng là cái nhìn cuối cùng trước sinh ly tử khóc, nhưng cũng nở nụ cười, giữa lúc nửa khóc nửa cười, nhìn ở trong mắt anh quá mức thê lương, quá mức tuyệt vọng. Vì thế, anh chậm rãi ngồi ở bên giường, nắm chặt tay của cô, "Tiêu Nhiên, chớ nên từ bỏ hy vọng sống sót." Cô là người buôn ma túy, cô không thoát khỏi trừng trị của pháp luật, nhưng không nhất thiết phải lựa chọn con đường thế này, không phải sao? Vì sao cô lại cố chấp muốn chết như vậy? Anh không yêu cô, nhưng anh cũng không muốn nhìn thấy cô chết. Anh là người, anh có tim, anh sẽ nói trầm thấp và dịu dàng của anh, cùng ký ức trước kia khác nhau rất lớn, đôi mắt tràn đầy nước mắt, Tiêu Nhiên buồn bã nói "Tâm nguyện đã xong, không có gì đáng để kiên trì..." Vì yêu anh, cô đã từng đấu tranh, cũng đã từng nỗ lực, nhưng kết quả, cuối cùng là không chiếm được ước muốn. Tiêu Vũ đã chết, đó là người thân duy nhất của cô trên thế giới này, cô bần cùng đến không có gì cả, cô sống tiếp rốt cuộc còn có ý nghĩ gì? Không có, thật sự không có. Mục Nham ôm nhiệt độ cơ thể dần dần trở nên lạnh buốt của Tiêu Nhiên, sắc bén trong mắt sớm đã mềm mại lại, đan xen nặng nề và đau đớn, còn có phức tạp mà người ngoài nhìn không thể hiểu được."Tiêu Nhiên..." Anh thì thào tên của cô, muốn nói một câu "Xin lỗi", lại cảm thấy nó là một câu gây tổn thương người nhất, vì thế, anh chỉ ôm chặt cô, giống như cô đã nói "Mục Nham, thành tâm ôm tôi một cái được không, chính là cái ôm của một người đàn ông và một người phụ nữ anh yêu." Lúc này đây, anh vứt bỏ hết thảy, thành tâm thành ý đem tình cảm chân thành đó ôm người phụ nữ vào trong ngực anh, nhưng tất cả điều này, như là một giấc mộng, cái ôm đã trở nên không còn chân thật nữa, trái lại rất là thê lương và đau xót."Mục Nham, vì sao trên người anh lúc nào cũng ấm vậy..." Tiêu Nhiên nghiêng đầu tựa vào lồng ngực anh, nhắm mắt lại, bộ dáng thỏa mãn và trầm tĩnh này là Mục Nham chưa bao giờ gặp qua, đột nhiên, anh cảm thấy mình quá vô tinh. Cái ôm của anh đâu có ấm, rõ ràng là thân thể của cô quá lạnh, hoặc là tim của cô, lạnh lẽo thấu Nhiên đi, mang theo trái tim mệt mỏi đến cực điểm này, ra khỏi cuộc sống của cửa sổ trăng sáng sao thưa, ánh trăng chiếu xuống nhân gian, bao phủ thành phố nhỏ này ở trong cô đơn vắng lặng, Mục Nham chỉ lẳng lặng ôm cô, không cho bác sĩ và y tá chạm vào cô, vẫn duy trì cái tư thế như vậy đến tận đêm khuya. Sau đó, anh đặt cô ở trên giường bệnh, tự tay kéo phẳng quần áo hơi nhíu của cô, lại lướt nhẹ qua tóc rơi trên trán cô, cuối cùng nhẹ nhàng đem ra giường màu trắng đắp ở trên mặt cô...Trên đường không có ai, Mục Nham đi bộ trở về bệnh viện, trở lại phòng bệnh đã là rạng sáng, anh nhìn thấy Tịch Thạc Lương ngồi ở trước giường bệnh dịch góc chăn cho An Dĩ Nhược, mà cô, dường như đã ngủ thiếp đi. Đứng ở bên ngoài rất lâu, lâu đến hai viên cảnh sát đều có chút hốt hoảng, anh mới đưa tay xoa xoa huyệt Thái Dương, xoay người rời nay, có hai người đàn ông cả đêm không ngủ, Tịch Thạc Lương canh giữ ở bên cạnh An Dĩ Nhược, ánh mắt yêu thương từ đầu đến cuối dừng ở trên mặt cô, vừa quyến luyến lại vừa dịu dàng; Mà Mục Nham, lặng lẽ nằm trên giường bệnh, mắt nhắm, nhưng tâm lại nay, có hai người phụ nữ quyết định rời đi, Tiêu Nhiên lựa chọn kết thúc mạng sống trẻ tuổi của mình, cô đi bình tĩnh và thanh thản; Mà An Dĩ Nhược, làm như cũng có quyết định, trong buồn ngủ mông lung cô mơ hồ nghe thấy có người dịu dàng gọi cô, "Dĩ Nhược..." Trong hoảng hốt cô nhận ra được chủ nhân của giọng nói này, là người đàn ông cô bất chấp hết thảy yêu sáu năm. Anh đang gọi cô, mềm mại như vậy, dịu dàng như vậy. Đây là mộng, cũng không phải. Anh đến đây, anh ở ngay tại bên cạnh cô. Sau khi biết được tin cô bình an liền đáp máy bay đến Vân Nam trong đêm hôm đó, đổi chuyến bay ba lần vào xế chiều ngày hôm sau mới đến được bên cạnh cô, đi đến nhà giam bệnh viện tìm được cô ở ngoài phòng bệnh của Tiêu đàn ông kiêu ngạo này ôm lấy cô ngay lập tức, lại nghẹn ngào, "Có khỏe không?"Có khỏe hay không đây? Cô âm thầm tự hỏi, trong lòng vô cùng khổ sở. Thực ra thì đáp án của cô là không khỏe, không phải vì trên tay bị thương mà không khỏe, mà là trái tim yếu đuối xuất hiện vết rách nho nhỏ, tựa hồ rất khó trở lại như trước. Song, cô làm sao nói ra khỏi và không khỏe cũng như vậy, hết thảy cuối cùng cũng phải trở về vị trí cũ, khó quên hơn nữa, cũng chỉ là một loại kinh nghiệm, người bên cạnh mới là chân thật, tình yêu của cô. Vì vậy, Cô yên tâm mà giao mình cho anh, mặc cho anh ôm cô rời khỏi nhà giam bệnh viện, mặc cho anh cùng ở bên mình. An Dĩ Nhược tự nói với mình, người trước mặt, người đàn ông gọi là Tịch Thạc Lương này, mới là tình yêu của nữ khác với đàn ông, đàn ông rất lý trí, phụ nữ lại coi tình yêu là mạng sống, lúc tình yêu được đáp lại, cô nguyện vì người đàn ông cô yêu thiêu thân lao đầu vào lửa, biết rõ sẽ tan xương nát thịt, không tới một khắc cuối cùng, sao phải quay đầu?Giữa người với người, luôn không thoát khỏi lừa gạt, có người khinh người, có người bị khi dễ, còn có người tự lừa dối mình, chỉ là không biết, trong ngày này, suy cho cùng là ai lừa gạt ai? Và ai lại bị ai lừa gạt?Đêm tối yên tĩnh, trong lòng không cách nào bình tĩnh lại. Giữa bọn họ, có chút cắt không đứt, để ý còn loạn hơn. Nhưng, cuộc sống còn phải tiếp tục, họ không thể dừng lại, họ cần phải đi về phía ngày sau, An Dĩ Nhược đàng hoàng tử tế đứng ở trong phòng bệnh, Tịch Thạc Lương tỉ mỉ chăm sóc cô, làm như coi cô như một búp bê dễ vỡ mà che chở."Nói rồi bảo em có cần gì thì gọi anh, nhưng không chịu nghe lời." Tịch Thạc Lương nắm lấy cổ tay của cô phòng ngừa cô lộn xộn, bác sĩ đang tỉ mỉ băng bó lại vết thương cho cô, nghe ra sự lo lắng của anh, nhịn không được khuyên nhủ "Có một số thói quen một khi dưỡng thành là rất khó sửa, trong vô thức rất có khả năng đã quên trên tay mình vẫn còn bị thương." Ngẩng đầu cười cười với An Dĩ Nhược, còn nói "Tuy nhiên vết thương của cô hồi phục thật sự rất tốt, hay là cô nghe lời của Tịch tiên sinh đừng có lộn xộn, nhìn anh ta đau lòng..."Nghe bác sĩ nói như vậy, hai má An Dĩ Nhược ửng đỏ, có chút ngượng ngùng giải thích, "Vừa rồi anh đi ra ngoài, em thức dậy vô cùng khát nước, muốn tự mình rót chút nước uống, ai biết anh đột nhiên trở về, làm em hoảng sợ." Nếu không phải anh đột nhiên xuất hiện ở sau lưng cô, cô đâu có làm đổ ly nước, phỏng tay chứ."Em nha..." Tịch Thạc Lương cau mày, đỡ cô dựa vào ngồi ở trước người anh, nhịn không được khẽ trách "Mấy ngày nay vẻ mặt luôn hoảng hốt, cũng không biết đang nghĩ cái gì, anh vào cửa gọi em hai tiếng cũng không nghe thấy."Tim An Dĩ Nhược rõ ràng đập mạnh và loạn nhịp, vẻ mặt hoảng hốt? Cô sao? Rõ ràng như vậy sao? Cô cho rằng... Cô cho rằng ngoại trừ có chút phiền lòng cũng không có gì khác. Mím chặt môi, cô không nói chuyện."Phỏng chừng là sợ hãi, nghe nói lần này rất nguy hiểm." Bác sĩ ít nhiều nghe nói đôi chút về chuyện của An Dĩ Nhược, cho rằng cô đang sợ hãi, còn chưa có tỉnh hồn, băng bó vết thương xong, lại dặn dò cô "Nghỉ ngơi thật tốt đi, vết thương roi phía sau lưng lành rất nhanh, nhưng tay này, ngàn vạn lần đừng xảy ra sai lầm thế nữa.""Cám ơn anh, bác sĩ." Tịch Thạc Lương nói lời cảm ơn, kéo chăn mỏng qua ngực của An Dĩ Nhược, mà cô dường như rất mệt mỏi, từ từ nhắm hai mắt giống như con mèo con co rút ở trong lòng anh không lên tiếng. "Nếu mệt thì ngủ một lát, hửm?" Cánh tay Tịch Thạc Lương khẽ vòng ở trên eo cô, cằm dán ở trán của cô nhẹ nhàng cọ xát, giọng nói lộ ra vô cùng yêu thương. Đối với cảnh né tránh của An Dĩ Nhược mấy ngày nay, anh chăm sóc mà không có truy hỏi sợ trong lòng cô vẫn còn sợ hãi."Mới tỉnh ngủ mà." An Dĩ Nhược nghiên nghiêng đầu, từ từ nhắm hai mắt lẩm bẩm một câu. Cô không muốn ngủ, cũng không muốn mở mắt, cô rất mệt, từ thân thể đến trái tim, không hiểu sao mệt Thạc Lương khẽ nở nụ cười, cưng chiều nói "Vậy thì nói chuyện với anh, mấy ngày nay em rất ít nói.""Không phải anh luôn thích yên tĩnh sao?" Anh luôn ít nói, ở cùng nhau nhiều năm như vậy, dường như cô luôn nói, còn nhớ khi đó anh còn cau mày khẽ trách "Thì em nói nhiều, đi ăn cái gì đi, anh mua bánh trứng em thích ăn."Cô bĩu môi mặc kệ, ôm eo của anh làm nũng, "Em mặc kệ, em mặc kệ, anh bận đến nỗi ngay cả bộ dáng em trông thế nào cũng đã sắp quên rồi, hôm nay chuyện gì cũng đừng làm, đi cùng em."Anh cười khổ, buông tài liệu trong tay ra, ôm lấy cô gái nửa bám ở trên người anh giống như dựa vào một cái cây vậy, "Cũng đã lớn còn làm nũng? Không thể cư xử như một người lớn?""Ai nói người lớn thì không thể làm nũng với bạn trai, em chỉ là muốn anh dành nhiều thời gian với em." Cô ủy khuất mà vùi ở trong lòng anh giống như một nàng dâu nhỏ vậy, chóp mũi nhẹ nhàng cọ xát cổ của anh, "Thạc Lương..."Nghe được cô mềm mỏng khẽ gọi, Tịch Thạc Lương say mê, ôm cô ngồi ở trên đùi, cúi đầu hôn yêu khi đó của bọn họ, rất đơn thuần. Tịch Thạc Lương bận rộn việc học và làm việc, nhưng cũng không quên cưng chiều cô yêu thương cô; An Dĩ Nhược chân thành bỏ ra tất cả tình cảm, luôn nghĩ về anh nhớ anh, cô thích ở cùng anh, hy vọng anh dành nhiều thời gian với cô, có chút tùy hứng, còn có chút ngang ngược, nhưng ở trong mắt người yêu, cũng là linh động đáng yêu, nhưng ấm áp và ngọt ngào này không thể duy trì liên tục đến vĩnh cửu, ở trong lúc vô tình anh đã biết bối cảnh gia đình của cô thì lặng lẽ thay đổi Dĩ Nhược chín chắn trong vòng một đêm, không dám quấn quýt lấy anh giống như trước nữa, thậm chí không dám làm nũng, chỉ sợ anh hiểu lầm cô là vì có ông bố làm thị trưởng mà tùy hứng làm càn. Mà anh, dường như cũng đã từng nỗ lực, cuối cùng khó mà thoát khỏi thân phận của cô, ngoại trừ kiềm chế lại bắt đầu mâu thuẫn, sau đó mặc cho cô xuất ngoại, khi đó anh ích kỷ mà nghĩ, có lẽ tạm thời xa nhau đối với cả hai đều tình yêu sâu sắc, nhưng không thể không vì lòng kiêu ngạo của anh mà nhiều lần nhượng bộ ủy khuất cầu toàn. Một người rõ ràng cũng yêu, lại bị quan niệm môn hộ vây khốn trong lòng không cách nào vứt bỏ, không có dũng khí để bước về phía trước, trở nên càng ngày càng lạnh nhạt. Cho dù cô nguyện vì yêu vì anh cắm dao vào ngực, anh vẫn vô tình đem tình yêu dạt dào của cô tùy tiện lãng yêu đã từng tốt đẹp chính là khiến bọn họ từ một đôi xa lạ trở thành người yêu, sau đó, lại đưa bọn họ từ một đôi tình nhân trở thành càng lúc càng xa lạ, tình yêu đơn thuần cứ như vậy bao phủ ở trong lòng lẫn đến lúc này, rốt cuộc An Dĩ Nhược mới hiểu rõ, trên đời này, không có một mối tình nào không trăm ngàn vết thương."Anh là thích yên tĩnh, nhưng anh cũng thích nghe em nói chuyện." Tịch Thạc Lương ôm cô cao chút, một tay ôm vào bên eo cô, tay phải nâng mặt cô lên, ánh mắt chuyên chú và khẩn khiết, nhiệt độ lòng bàn tay nóng bỏng và rừng rực, anh nhìn chằm chằm vào mặt cô, hồi lâu sau dịu dàng nói "Dĩ Nhược, thật xin lỗi." Vì anh đã từng lạnh nhạt mà xin lỗi, vì ở lúc khẩn cấp anh không làm được gì cho cô mà xin mắt của cô có chút mờ mịt, tựa hồ cũng không biết vì sao anh đột nhiên xin lỗi, nhưng thoáng chốc cô lại hiểu được, lạnh nhạt của cô làm anh đau lòng. Ba ngày, cô không thể cự tuyệt chăm sóc và làm bạn của anh, bởi vì anh là vị hôn phu của cô, bởi vì bọn họ là người yêu, nhưng cô cũng không muốn nói, im lặng ngay cả chính cô cũng có chút chột dạ, thậm chí, thậm chí ở lần gặp nhau ngày đó cự tuyệt nụ hôn của anh. Ngay tại lúc anh cúi người muốn hôn cô, cô vô thức nghiên đầu, mà nụ hôn của anh, cuối cùng chỉ rơi vào trên gò má của cô, giống như lông vũ nhẹ nhàng lướt qua. Khi đối mặt, rõ ràng cô thấy được sự nghi ngờ trong mắt anh, còn có đau mi dài lay động, cô nhẹ giọng oán trách "Không thích nghe nhất anh nói ba chữ này, mỗi lần anh nói thật xin lỗi chính là cho em leo cây." Cô nói chính là lời nói thật, mỗi lần anh nhỡ hẹn luôn phải gọi điện tới nói "Thật xin lỗi", anh không biết, cô ghét nhất nghe ba chữ mặt oán trách nhìn ở trong mắt Tịch Thạc Lương đặc biệt xinh đẹp, đã bao lâu rồi cô không có làm nũng với anh? Dường như rất lâu rất lâu rồi. Siết chặt vòng tay, vô vùng thân thiết mà ôm cô, anh thân mật lầm bầm "Dĩ Nhược, anh yêu em!"Luôn biết anh yêu cô, luôn không có hoài nghi, nhưng nghe chính miệng anh nói ra, mắt An Dĩ Nhược lại không khống chế được mà ẩm ướt. Đã bao lâu rồi anh không có nói qua những lời này, thời gian lâu đến nỗi cô thật đã quên. Nếu như cô không có nhớ lầm, dường như là lần đầu tiên bọn họ cãi nhau khi anh bỏ rơi cô xoay người mà đi, anh chưa bao giờ nói tới nữa. Hóa ra đã lâu như vậy rồi, cô vốn tưởng rằng chỉ cần ở cùng anh, chỉ cần biết tâm ý của anh, cho dù suốt đời anh không nói, cô cũng sẽ không so đo. Bây giờ cô mới phản ứng kịp, thực ra thì cô rất để cùng An Dĩ Nhược bật khóc, đêm cầu hồn đột nhiên xảy ra biến cố, lúc đối mặt Cố Dạ thì hoảng hốt sợ sệt, cùng Mục Nham cùng trải qua kiếp sinh tử, và giữa bọn họ không thể nào nói rõ dây dưa và giãy giụa giày vò đến cô kiệt sức, nước mắt đè nén mấy ngày cuối cùng ở lúc anh nói yêu cô cuồn cuồn mà như lạc mất phương hướng, cô đơn đứng ở ngã tư tình yêu, mà anh, đúng lúc vươn tay kéo cô. Cô khóc đến càng lúc càng thương tâm, làm như muốn đem tất cả ủy khuất và đau lòng rút ra hết. Tịch Thạc Lương cũng không có khuyên nhủ sâu, chỉ ôm chặt cô, vỗ về lưng của cô giống như dỗ đứa nhỏ vậy. Anh đợi trận thút thít này của cô, đợi đủ ba ngày. Trải qua vụ bắt cóc, cho dù cô không nói, anh làm sao không biết cô bị bao nhiêu đau khổ, nghĩ đến vết roi trên lưng cô, nghĩ đến vết thương rất sâu trong lòng bàn tay cô, cô sớm nên khóc, nhưng cô lại bình tĩnh như vậy, tĩnh đến mức anh hoảng sợ, tĩnh đến mức anh bất an, tĩnh đến mức anh đã bắt đầu sợ hãi cứ như vậy mà mất đi giờ cô khóc, anh rốt cuộc yên ngày nay Mục Nham có một nửa thời gian không ở bệnh viện, anh không để ý tới vết thương đạn bắn chưa lành, trợ giúp cục công an Tả Cáo xử lý công việc bắt cóc lần này, bao gồm hậu sự của Tiêu Nhiên. Nghĩ đến ngày mai An Dĩ Nhược sẽ được đưa về thành phố A, rốt cuộc anh cũng đi gõ cửa phòng bệnh của Thạc Lương theo tiếng ngẩng đầu, nhìn thấy là Mục Nham, làm một cái động tác chớ lên tiếng, nhẹ nhàng ôm lấy An Dĩ Nhược đang gối lên đùi anh ngủ thiếp đi nằm ở trên giường bệnh, đắp kín chăn cho cô, lúc này mới đẩy cửa ra ngoài."Đều đã sắp xếp xong, ngày mai có máy bay đưa hai người trở về thành phố A." Mục Nham chọc hai tay vào trong túi quần, ánh mắt hướng về nơi khác. Từ ngày Tịch Thạc Lương tới hôm đó, anh đã không gặp qua An Dĩ Nhược, anh muốn hỏi một chút cô thế nào, vết thương ở tay có tốt hơn chút hay không, nhưng cuối cùng nhịn xuống, tin tức của cô, anh không muốn tìm hiểu từ trong miệng của Tịch Thạc Thạc Lương phản ứng rất nhanh, hỏi "Anh thì sao? Anh không cùng chúng tôi cùng trở về?""Bên này có chút việc cần xử lý, anh đưa cô ấy trở về trước đi." Nếu như Tịch Thạc Lương không đến, có lẽ anh không nỡ để cho An Dĩ Nhược đi trước, nhưng đã như vậy rồi, cô ở đây một ngày cũng không có ý nghĩa, hơn nữa nghe Phương đội nói cô không có thói quen ăn đồ ăn bên này, cho nên quyết định để bọn họ đi trước."Vết thương của anh không nhẹ, cần phải nằm viện nghỉ ngơi, chuyện quan trọng hơn nữa cũng tạm thời đừng vội." Đối với An Dĩ Nhược có thể bình an thoát hiểm, Tịch Thạc Lương không thể bỏ qua nổ lực của Mục Nham, quan tâm lúc này, là chân thành, "Anh không thể một mình ở lại đây." Ở đây anh không có bạn bè thân thích, bị thương nặng như vậy, không ai chăm sóc sao Nham nở nụ cười, có chút chua sót, nhưng vẫn rất kiên trì, "Không có gì không thể. Chỉ ở lại theo dõi và trợ giúp xử lý chuyện bên này một chút, không giống như làm nhiệm vụ, sẽ không kéo căng đến vết thương, một tuần lễ là có thể trở về, hai người đi trước."Tịch Thạc Lương còn muốn nói tiếp cái gì đó, Mục Nham đoạt nói trước "Cũng đã sắp xếp xong, cứ như vậy đi." Sau đó, kéo ra một nụ cười mất tự nhiên, xoay người trở về phòng bệnh, nhìn bóng lưng thẳng tắp, có chút cô đơn, cũng có chút bất đắc giờ sáng ngày thứ hai, Tịch Thạc Lương đưa An Dĩ Nhược rời khỏi Tả Cáo, mãi đến không thể không lên máy bay, Mục Nham cũng không có xuất hiện. Nhịn không được khéo léo hỏi Phương đội tiễn lên máy bay vì sao cũng chưa nhìn thấy anh, Phương đội trả lời "Hôm nay Mục đội đưa Tiêu Nhiên lên núi..."Một câu giải thích rất đơn giản, dập tắt tia hy vọng cuối cùng của An Dĩ Nhược, cô gật đầu, sau khi nói lời tạm biệt với Phương đội rồi yên lặng lên máy bay, cũng không có nhìn thấy biểu cảm đau xót của người đàn ông đứng ở một góc cách đó không xa nhìn cô rời thảy, tựa hồ đã như vậy Mục Nham trở lại thành phố A, đã truyền đến tin cưới của An Dĩ Nhược và Tịch Thạc Lương.
nghe nói tình yêu sẽ đến